Bạch Lộ Châu có nhiều đồi núi, Phong Lăng Viên tọa lạc ngay trên đỉnh núi, đình đài lầu các đa phần đều tựa núi kề sông, những rặng núi xanh nhấp nhô trông tựa như một bức tranh cắt giấy dán chặt vào đường chân trời xám xịt.
Cuối hành lang là một rừng trúc lạ lẫm chưa từng thấy qua, hai người đã đi quá xa, ngoảnh đầu nhìn lại đã chẳng còn thấy cánh cửa mặt trăng lúc đến đâu nữa.
"Tiết đạo hữu, hình như huynh chọn nhầm cửa rồi." Bạch Lê dừng bước.
"Đã đến rồi, sao không vào trong xem thử." Trong giọng điệu thư thái của hắn ẩn chứa một sự tự tin đầy bí ẩn.
Bạch Lê bị cơn gió lạnh vi vu trong rừng trúc làm cho nổi hết da gà, lông tơ trên cánh tay dựng đứng cả lên:
"Thôi đi, tò mò hại chết mèo đó."
"Cánh cửa chúng ta vào là sai, vậy cánh cửa còn lại chắc chắn là đúng. Nếu ngươi sợ thì có thể tự mình quay về đường cũ."
Lại dùng hai chữ "sợ hãi" để khích nàng: "Nếu trên đường về ta bị lạc thì sao?"
"Vậy ngươi chỉ còn cách cầu nguyện lúc đó sẽ có người đi ngang qua thôi."
Bạch Lê trơ mắt nhìn hắn đi lướt qua trước mặt mình, chẳng khác nào một gã tài xế taxi cố tình chạy lòng vòng đường xa rồi vứt hành khách lại một mình trên đại lộ âm u vắng vẻ, đã vậy còn an ủi một cách đầy vô trách nhiệm rằng "nếu không muốn qua đêm ở đây thì cứ cầu nguyện có máy bay trực thăng đến đón đi"... Loại tài xế như vậy đáng lẽ phải bị khiếu nại ngập đầu, loại người như hắn sao vẫn chưa bị thiên lôi đánh chết nhỉ?!
"Ngươi lại đi theo rồi sao?" Chẳng bao lâu sau, Tiết Quỳnh Lâu phát hiện nàng lại xuất hiện bên cạnh mình.
"Vì bây giờ ta không sợ nữa rồi!" Bạch Lê dõng dạc đáp lời.
"Không sợ rừng trúc này có ma à?"
"Là không sợ huynh nữa đó!" Bạch Lê tức giận lườm hắn một cái, sải bước thật dài, một viên đá nhỏ bị nàng đá lăn long lóc về phía trước, suýt chút nữa đập vào chân hắn.
Tiết Quỳnh Lâu dừng bước, mũi giày gạt viên đá sang một bên, rồi ung dung tiếp tục bước đi.
Đường mòn dẫn lối, cảnh sắc bỗng chốc mở rộng ra, cuối rừng trúc là một căn nhà tranh có hàng rào bao quanh. Cánh cửa gỗ khép hờ, xà cửa quét một lớp sơn mới sáng loáng dưới ánh mặt trời, trên bậu cửa sổ treo một chuỗi tinh nguyệt bồ đề, những hạt bồ đề tròn lẳn va vào nhau trong gió, phát ra âm thanh tựa như tiếng chuông chùa vang vọng.
Kể từ khi đặt chân vào Phong Lăng Viên, đập vào mắt luôn là tầng tầng lớp lớp lầu đài, gác tía lộng lẫy, phủ đệ tiên gia còn xa hoa tráng lệ hơn cả hoàng cung nhân gian. Sự xuất hiện đột ngột của căn nhà tranh thanh nhã yên tĩnh này cứ ngỡ như lạc vào chốn ẩn dật của bậc danh sĩ sớm thức dậy làm lụng tối đội trăng trở về, trên sườn núi sau nhà thấp thoáng tiếng gà chó đùa giỡn, tựa như một chốn đào nguyên không màng thế sự.
Tiết Quỳnh Lâu đã tiến lên gõ cửa. Cánh cửa gỗ mở ra từ bên trong, từ trong bóng tối hiện ra một khuôn mặt phù dung rạng rỡ, đôi mắt nước dài hẹp như mắt hồ ly.
Trong lòng Bạch Lê thầm kinh ngạc, người này vậy mà lại là Khấu Tiểu Uyển.
"Hóa ra là hai vị." Khấu Tiểu Uyển y phục tóc mai đều chỉnh tề tươm tất, chẳng hề có dáng vẻ vừa đi vụng trộm về, bà ta nghi hoặc nhìn lướt qua hai người: "Hai vị có việc gì sao?"
Không ổn rồi, giờ cứ nhìn thấy vị phu nhân này là nàng lại nghĩ đến mấy chuyện không thể miêu tả được. Bạch Lê mím môi không nói lời nào.
"Bọn ta dạo chơi trong vườn thì bị lạc đường, vô tình đi nhầm vào đây, làm kinh động phu nhân rồi."
Tiết Quỳnh Lâu tỏ ra tự nhiên hơn nhiều, khí độ đệ tử Nho môn toát ra ngời ngời, trong lời nói lại mang theo chút ngây ngô của kẻ mới vào đời chưa hiểu sự đời, khiến người ta dễ sinh thiện cảm mà không nảy sinh lòng dè chừng.
Diễn giống thật đấy, Bạch Lê đờ đẫn thu hồi tầm mắt. Thực ra, ngay từ bước đầu tiên hắn đặt chân vào Phong Lăng viên, ấn tượng của tỷ đệ Phàn Diệu Nghi về hắn đã là: một công tử thế gia có chút kiến thức nhưng rất khiêm nhường, gia thế tốt nhưng vô cùng kín tiếng, còn trẻ chưa trải sự đời nhưng cũng không gây thêm phiền phức, chỉ theo mọi người ra ngoài du sơn ngoạn thủy mà thôi... e rằng Khấu Tiểu Uyển cũng không ngoại lệ.
"Không phiền, không phiền đâu, là do ta đãi khách không chu đáo. Phủ của ta địa thế phức tạp, nhà cửa san sát, trước kia có khách đến tá túc cũng thường xuyên bị lạc." Khấu Tiểu Uyển tin là thật, giơ tay chỉ một con đường:
"Để ta đưa hai vị ra ngoài."
"Không dám làm phiền phu nhân, bọn ta tự đi là được rồi." Tiết Quỳnh Lâu lễ nghi chu toàn, còn giả vờ tò mò liếc nhìn vào trong nhà: "Nơi này là..."
"Gia chủ khi bế quan không quen có quá nhiều người hầu hạ, nên đặc biệt khai mở động phủ tại đây, mỗi ngày chỉ cử một người hầu canh giữ, phần lớn thời gian là do ta đích thân hầu hạ gia chủ." Khấu Tiểu Uyển giải thích.
Bạch Lê nhận thấy khi bà ta nói chuyện, ánh mắt luôn nhìn xuống, không dám đối diện với bọn họ, vai lưng hơi khòm lại, khác hẳn với một Khấu Tiểu Uyển hiên ngang rảo bước ở đình hóng mát lúc nãy, giờ đây bà ta trở nên... khúm núm hèn mọn, cứ như thể hoàn toàn không phải cùng một người.
Càng quỷ dị hơn là, rõ ràng giây trước còn đang mây mưa vụng trộm với người khác, giây sau đã có thể thản nhiên xuất hiện ở đây, giống như có tận hai "bà ta" vậy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!