"Là chữ "Khiết" trong "Khiết Bạch" (trắng tinh), nên người ta mới gọi là Bạch Khiết." Thiếu nữ vẫn đang ủy khuất giải thích.
Các nữ tử đều ở độ tuổi mười lăm mười sáu, non nớt như hoa trong giỏ, đặc biệt là bốn tỷ muội sinh tư này, không chỉ diện mạo không chút khác biệt, mà ngay cả thần thái cử chỉ cũng như đúc từ một khuôn ra, chẳng khác nào những con búp bê Tây Dương được sản xuất hàng loạt trên dây chuyền.
Có phải đã qua đào tạo chuyên nghiệp không? Nếu không, Bạch Lê thực sự không tìm được lý do nào khác để giải thích cho những động tác đều tăm tắp của bọn họ.
"Cô nương, đóa hoa này tặng ngươi, rất hợp với món trang sức trên đầu cô nương đấy."
Nữ tử tên Bạch Khiết đưa một đóa hoa lê ra trước mặt, trên những cánh hoa tươi non còn đọng những giọt nước tinh khiết, nhưng Bạch Lê lại ngửi thấy rõ ràng một mùi hương thối rữa của thực vật sắp tàn héo. Một con kiến bò theo cánh hoa lên tay nữ tử kia, rồi lại dọc theo cổ tay bò vào trong tay áo, vậy mà nàng ta hoàn toàn không hay biết, vẫn cười mỉm nhìn Bạch Lê.
Có một khoảnh khắc, Bạch Lê cảm thấy nụ cười trên mặt nàng ta cũng rất giả tạo, giống như con rối có khóe miệng ngoác tận mang tai trong phim kinh dị.
"Cô nương, ngươi không muốn sao?"
"Ta... không thích hoa." Bạch Lê nhịn hồi lâu mới thốt ra được một câu.
"Thế thì thật là đáng tiếc," nàng ta thất vọng nói: "Ta cứ ngỡ là có duyên với cô nương."
Cái duyên phận tùy tiện thế này ta không dám nhận đâu!
Bạch Lê bịa ra một cái cớ rồi chuồn mất, để lại nàng ta một mình đứng tại chỗ.
"Thật là đáng tiếc quá..." nàng ta nói rồi đưa đóa hoa lê lên mũi ngửi nhẹ, sau đó chậm rãi thò đầu lưỡi đỏ tươi ra, cuốn trọn đóa hoa vào miệng, nuốt chửng như loài thao thiết. Nàng ta ăn ngấu nghiến như thể ba ngày ba đêm chưa được ăn gì, kết quả là do ăn quá nhanh nên bị sặc, nàng ta che miệng ho khan, ho ra những đốm đen nhỏ xíu.
Đốm đen bò trên lòng bàn tay nàng ta, chính là con kiến khi nãy.
—
"Bạch đạo hữu, ngươi định đi theo ta cả ngày đấy à?"
Mặt hồ có con đường lát đá cuội lấp lánh ánh sáng trong trẻo như ngọc. Bạch Lê đang bước theo dòng nước qua sông, chân vừa nhấc lên thì khựng lại giữa không trung, đứng sững không động đậy.
Lời này nói ra, cứ như thể nàng là một kẻ bám đuôi mặt dày mày dạn vậy... thôi được rồi, đúng là có hơi mặt dày thật.
Khương Biệt Hàn vì phải dỗ dành Lăng Yên Yên đang giận dỗi nên đến giờ vẫn chưa lộ mặt. Hạ Hiên thì là kẻ "gió chiều nào theo chiều ấy", bên nào thế mạnh là hùa theo bên đó. Bạch Lê không dám chen vào "tu la tràng" của ba người họ. Đúng lúc Tiết Quỳnh Lâu bỗng nổi "nhã hứng" muốn dạo vườn, đành chọn cái ít tai hại hơn, nên nàng chỉ còn cách tạm thời chạy sang phe địch.
Đương nhiên còn có thể thám thính tình hình quân địch nữa.
Tuy không biết vị phú thương bao trọn toàn bộ phi thuyền ở bến đò kia có phải do hắn sắp đặt hay không, nhưng kiểu "bạch thiết hắc" như hắn trước giờ chưa bao giờ ra tay vô cớ. Nàng lại không có "bàn tay vàng của cốt truyện", không thể biết đâu mới là bước ngoặt then chốt, nên chỉ đành bám theo sát rạt như cái đuôi, nửa bước cũng không rời.
"Khương đạo hữu và những người khác có việc riêng phải bận, ta ở một mình lại quá buồn chán, chỉ đành đi cùng huynh, huynh sẽ không để ý chứ?"
"Nếu ta nói có, Bạch đạo hữu có để ý không?"
"……"
Tiết Quỳnh Lâu không thèm ngoảnh đầu lại, giữ một khoảng cách khá xa với nàng, chẳng có chút ý định chờ đợi nào, Bạch Lê khó khăn theo sát bước chân hắn, chỉ hận chân mình không dài hai mét tám, có một lần trượt chân suýt ngã xuống nước, nàng còn nghe rõ tiếng cười nhạo từ phía trước truyền lại.
Hắn mọc mắt sau lưng đấy à?! Bạch Lê tức không chịu được, dứt khoát không đi nữa.
Tiếng đạp nước lộn xộn bỗng biến mất. Tiết Quỳnh Lâu quay đầu lại, thấy thiếu nữ ngồi xổm trên con đường đá cuội giữa hồ. Hai bàn tay ngâm trong dòng nước trắng như hai con cá nhỏ trong hồ, còn tà váy loang màu mơ nhạt và xanh ngải thì xòe ra như những phiến lá sen trải trên mặt nước.
"Này này! Trong nước có thứ gì đó!" nàng hơi làm quá lên, hào hứng chia sẻ phát hiện mới của mình với hắn.
Tiết Quỳnh Lâu đã quen với kiểu suy nghĩ nhảy cóc trong thế giới riêng của nàng nên cũng lười đáp lại. Những lúc như vậy, dù có phớt lờ nàng, nàng cũng chẳng giận hay buồn, ngược lại còn không biết mệt mà chuyển sang một chủ đề khác mà nàng thấy thú vị.
Quả nhiên, một chuỗi tiếng bước chân lạch bạch xen lẫn tiếng nước bắn tung tóe vang lên, nàng lại từ phía sau đuổi tới rồi.
"Nhìn kìa nhìn kìa!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!