Diệp Tiêu gắng sức đẩy xe lăn xuống bậc thềm. Hắn chợt cảm thấy phía sau có người giúp đẩy một cái, bánh xe nhỏ vốn quay tít trượt đi vô ích trong khe bùn lầy liền được nhấc lên, rồi nhẹ nhàng đặt xuống mặt đất.
Phàn Diệu Nghi hai tay vịn lên xe lăn đứng phía sau hắn, khẽ th* d*c một hơi. Vạt váy lụa mắc kẹt dưới gầm xe lăn, nàng cũng chẳng kịp kéo ra, chỉ khẽ gọi: "Diệp lang."
Xe lăn nhích lên một tấc, tay nàng thoáng chốc trống không. Diệp Tiêu không buồn đoái hoài, vẫn một mình khó nhọc tiến về phía trước. Bất cứ nam nhân nào từng cao lớn hiên ngang, một khi ngồi vào xe lăn cũng khó tránh khỏi trở nên co rút, thấp bé. Diệp Tiêu, người từng là kiếm tu lừng danh cũng chẳng ngoại lệ. Chỉ có điều, sống lưng hắn vẫn thẳng tắp như cũ.
"Chàng vẫn còn trách ta sao?" Phàn Diệu Nghi đứng chôn chân tại chỗ, vạt váy bị xe lăn cán qua để lại một vết hằn bẩn thỉu. Nàng ta lấy tay áo che mặt thấp giọng nức nở:
"Khiến đôi chân chàng thành ra thế này là lỗi của ta, nhưng mấy năm qua ta vẫn luôn bôn ba khắp nơi tìm thuốc trị thương cho chàng, chàng đừng mãi suy sụp như vậy có được không? Ta..."
"Những chuyện này ta đều biết." Diệp Tiêu hờ hững nói: "Chân của ta không chữa khỏi được đâu, sau này nàng đừng phí công vô ích nữa."
Nước mắt Phàn Diệu Nghi lăn dài trên má như chuỗi hạt đứt dây, thấm ướt cả tay áo. Nàng ta muốn thanh minh nhưng chẳng biết bắt đầu từ đâu, chỉ đành nhìn chiếc xe lăn kêu "két két" rời xa nàng ta thêm một tấc nữa. Dẫu đã nhiều năm trôi qua, nàng ta vẫn chẳng thể thích nghi nổi với sự lạnh nhạt, cả ngày chỉ nói với nhau được vài ba chữ thế này.
Rõ ràng là phu thê thanh mai trúc mã, giờ đây lại chẳng khác nào người dưng nước lã, mà căn nguyên của mọi chuyện đều do chính bản thân nàng ta.
"A Diệu về rồi sao?"
Trong ánh nắng rạng rỡ nơi góc tường, một gương mặt tươi tắn hiện ra, càng tôn thêm vẻ kiều diễm của nhành hồng hạnh ven tường. Người nữ nhân có khuôn mặt trái xoan, đôi mày ngài cong vút như lá liễu, khóe mắt điểm xuyết một nốt ruồi lệ đầy vẻ phong tình, đẹp đến nao lòng. Bà ta đoan trang lễ độ gật đầu chào Diệp Tiêu, thuận tay đỡ vào xe lăn một cái. Từ trong ống tay áo lụa hiện ra một đoạn cánh tay trắng ngần như mỡ đông, tựa hồ chỉ là vô ý chạm khẽ qua, Diệp Tiêu tự nhiên chẳng hề hay biết.
Phàn Diệu Nghi lại nhìn thấy rõ ràng tất cả, sắc mặt lập tức trở nên vô cùng khó coi. Vết lệ trên mặt còn chưa khô, nỗi bi thương và cơn tức giận đan xen, nhưng nàng ta lại buộc phải nhẫn nhịn không phát tác, khiến bộ dạng càng thêm chật vật. Nàng ta lặng lẽ lau đi dấu nước mắt, gượng gạo nở một nụ cười:
"Tiểu nương chẳng phải đang ở bên bồi phụ thân sao? Sao lại rảnh rỗi ra ngoài dạo thế này?"
"Ông ấy đã nghỉ rồi." Người phụ nhân dường như làm ngơ trước vẻ chán ghét hiện rõ trên mặt nàng ta, còn thân mật như tỷ muội mà khoác tay nàng, "Thân là chủ mẫu của gia tộc, có quý khách ghé thăm, sao ta có thể vắng mặt? Mau dẫn ta đi gặp họ."
Ngói lưu ly xếp lớp như vảy cá, lấp lánh ánh nước trong veo. Phong Lăng viên nằm trên đỉnh núi, nắng thu khá gắt, nên mọi người dời sang nghỉ trong đình mát. Bốn phía buông rèm sa trong suốt, tạo thành một khoảng không râm mát, thư thái dễ chịu. Từ sau khi rời Yểm Nguyệt phường, hiếm khi họ được thảnh thơi như thế này.
Khương Biệt Hàn và vị hòa thượng pháp hiệu Minh Không trò chuyện rất hợp ý nhau. Theo lời vị này, việc đi ngang qua Bạch Lộ Châu rồi làm khách tại Phong Lăng Viên chỉ là tình cờ. Chuyến hành trình lên phương Bắc lần này cũng không phải để đến bí cảnh Lang Hoàn như nhóm Khương Biệt Hàn, mà là để tìm kiếm đại sư huynh của mình. Vị sư huynh đó cũng giống như hắn, đều là đệ tử bối chữ "Không", pháp hiệu Liễu Không, mười tám năm trước rời khỏi sư môn chu du Tây Vực, đến nay bặt vô âm tín.
Sư môn ngỡ rằng vị ấy đã gặp điều bất trắc, tìm đủ mọi cách liên lạc nhưng vẫn không có kết quả, bèn phái Minh Không đích thân đến Tây Vực điều tra. Nào ngờ đệ tử Phật môn nơi đó đều không ai biết đến vị đại sư huynh này. Điều này có lẽ đồng nghĩa với việc đại sư huynh của hắn chưa kịp bước ra khỏi Trung Vực Trung Châu đã biến mất không dấu vết như bốc hơi vào không khí. Tuy nhiên sư môn không nỡ từ bỏ người đệ tử thiên tư xuất chúng này nên chưa từng ngừng tìm kiếm. Minh Không, người từ nhỏ được đại sư huynh chăm sóc... cũng đã tìm suốt mười tám năm qua, song vẫn chẳng có chút manh mối nào.
Lần này hắn một đường đi về phương Bắc, tình cờ cùng mọi người đi chung một chiếc phi thuyền. Lại đúng lúc tại phúc địa kia ra tay giúp đỡ đôi tỷ đệ nọ, nên được mời đến tá túc tại Phong Lăng viên. Thịnh tình khó từ, hắn mới nhận lời giảng giải Phật pháp cho họ.
Mấy người lại nói đến những điều mắt thấy tai nghe ở các châu. Khương Biệt Hàn chăm chú lắng nghe, đối với bậc tiền bối đức cao vọng trọng như vậy, y luôn hết lòng kính ngưỡng.
Lăng Yên Yên đứng bên thỉnh thoảng phụ họa vài câu, phần lớn thời gian lại giống một vị tiểu thư khuê các dịu dàng. Hạ Hiên thì vừa cúi đầu giải quyết đĩa trái cây, vừa không quên xen vào vài câu đùa cợt. Trong đình mát tràn ngập bầu không khí vui vẻ.
Chỉ có Tiết Quỳnh Lâu lặng lẽ ngồi trong khoảng sáng vàng úa, tựa như bóng người bạc màu trong tấm ảnh cũ, khiến người ta cảm thấy giữa hắn và mọi thứ xung quanh như có một lớp thời gian ngăn cách. Bề ngoài hắn dường như chẳng hứng thú với những câu chuyện mọi người đang say sưa bàn tán, nhưng Bạch Lê vẫn để ý thấy: hễ đề tài chuyển sang những chuyện ly kỳ ở Trung Vực Trung Châu, ánh mắt hắn lại khẽ liếc thêm vài lần. Cảnh tượng ấy khiến nàng nhớ đến một cậu bé từng gặp bên đường.
Đứng trước tủ kính nhìn chằm chằm món đồ chơi mà chẳng nỡ rời đi, nhưng vẫn cố làm ra vẻ mặt: "Ta mới chẳng thèm thứ hàng nhái này."
"Huynh ngồi một mình không thấy chán sao?" Bạch Lê kéo chiếc ghế đá lại gần, trên đầu gối đặt một cuốn sách, bên trong kẹp cây bút mực, mùi mực còn mới. Từ lúc nãy nàng vẫn luôn cúi đầu vẽ vẽ viết viết trong đó.
Tiết Quỳnh Lâu nghiêng mặt định nhìn cho rõ, nàng tựa như đã đoán trước hắn sẽ nhân cơ hội này nhìn trộm, bèn lấy hai tay che kín mít:
"Chưa vẽ xong không được xem đâu."
"Ta là nhìn vết mực trên mặt ngươi đấy."
"Rõ ràng là chẳng có gì cả!" Bạch Lê vừa xoa mặt vừa hằn học nói.
Nàng cúi đầu vẽ nốt vài nét cuối cùng, rồi đẩy một quyển sách khác bên tay sang:
"Quyển thoại bản huynh cho mượn ta xem xong rồi, ta đã phủ thêm một lớp sáp bảo vệ bìa cho huynh đấy."
Nói cho cùng, Tiết thị của Nho môn chính là thế gia thư hương, yêu sách như mạng là một trong số ít những ưu điểm của tên phản diện này.
Tiết Quỳnh Lâu khẽ ấn lên trang sách. Quyển sách chẳng khác gì lúc mới cho mượn, bìa và trang trong đều mới tinh, không có lấy một góc quăn, ngón tay chạm vào cảm thấy hơi trơn láng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!