Ba bóng người dần hiện ra, bọn họ mặc pháp bào nền vàng viền xanh, trong đó còn có một nữ đệ tử, lá bùa khi nãy chính là do nàng ta ra tay trước.
Là đệ tử Văn Thị?
Không thể nào. Trong nguyên tác, lúc này bọn họ đáng lẽ đang tổ chức đấu giá ở Ẩn Nguyệt Phường. Hơn nữa, hai tên đệ tử kia chết lặng lẽ như thế, còn chẳng kịp thông báo cho đồng môn, sao có thể tới nhanh vậy được.
Ánh lửa chiếu rõ gương mặt ba người. Nữ tử kia dáng người cao gầy, trên mũ vấn tóc còn buông hai dải lụa, gió đêm thổi qua khiến nàng trông tựa tiên tử. Trông rõ diện mạo của Bạch Lê, nàng ta hơi ngạc nhiên nhướng mày:
"Ồ? Còn tưởng là hai người, hóa ra chỉ là một con cá lạc đàn. "
Hai người còn lại là nam tu khoảng hơn hai mươi. Một người đã sốt ruột bước lên, nói:
"Sư tỷ, khỏi nhiều lời. Loại tàn dư này cứ giết thẳng tay là được, đại sư huynh còn đang đợi chúng ta."
Tàn dư cái gì chứ? Rõ ràng nàng mới là người bị hại!
Bạch Lê lo lắng giải thích:
"Các người nhầm rồi! Ta không hề có liên quan gì đến Văn Thị."
"Ngụy biện! Nếu không phải tàn dư Văn thị thì sao lại cầm kiếm của bọn chúng?"
Ngươi có ngốc không vậy! Thanh kiếm đó ta chỉ nhặt tạm để phòng thân thôi mà!
Nhưng nữ tu kia hoàn toàn không nghe giải thích, sát ý trong mắt dâng cao:
"Giết nàng ta!"
Tên đệ tử trông có vẻ sốt ruột kia lập tức bước lên trước, rõ ràng muốn tranh công đầu. Nào ngờ người còn lại cũng không chịu thua, hai kẻ vừa lao tới liền "rầm" một tiếng đụng vào nhau, mỗi người lảo đảo ngã sang một bên, chật vật vô cùng.
Bạch Lê: "…"
Bọn phản diện này hình như chẳng được thông minh cho lắm.
Nữ tu đưa tay ôm trán, không nỡ nhìn tiếp:
"Thôi, để ta tự ra tay."
Bạch Lê trong đầu lóe lên một ý, bèn nhìn về phía sau lưng ba người, mắt sáng rỡ:
"Huynh cuối cùng cũng tới rồi!"
Sắc mặt cả ba lập tức thay đổi, đồng loạt quay đầu nhìn lại. Chỉ thấy đêm tối mênh mang, hoàn toàn vắng bóng người, căn bản chẳng có ai ở đó cả.
Nhân lúc họ phân tâm, thân ảnh Bạch Lê đã biến mất tăm.
Nữ tu phản ứng đầu tiên, lập tức đuổi theo, quát khẽ:
"Bị đùa bỡn rồi! Đuổi theo!"
Gió rít bên tai, đá vụn lởm chởm dưới chân, bất cứ lúc nào cũng có thể trẹo chân. Ngực Bạch Lê tràn đầy gió lạnh, hốc mắt nóng rát, hai chân chạy đến tê dại không còn cảm giác.
Gió lạnh bất chợt nổi lên, sát ý theo đó ập xuống đầu. Bạch Lê né tránh không kịp, lúc này mới sực nhớ trong ngực mình còn ôm thanh kiếm.
Nhưng nàng không biết dùng kiếm.
Ánh lửa đột ngột bùng lớn, từng bước ép lại gần.
Mặc kệ vậy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!