Chương 28: Là hắn làm sao

Những tia nắng đầu tiên của buổi bình minh trải dài trên những tán cây xanh mướt nối tiếp nhau, mọi người sau một đêm nghỉ ngơi đều lần lượt tỉnh dậy, tinh thần phấn chấn.

Khương Biệt Hàn ngẩng đầu nhìn qua, thấy vết thương ngang thắt lưng thiếu niên rõ ràng đã được xử lý tỉ mỉ, đã lành đến bảy tám phần, tức thì lộ ra vẻ hiểu rõ và an lòng. Y đang định tiến tới thăm dò vài câu thì cặp tỷ đệ gặp nạn ở phúc địa hôm qua đã chủ động tìm đến.

Tấm mạng che mặt trắng muốt của chiếc mũ trùm được vén sang hai bên, để lộ khuôn mặt kiều diễm như hoa đào hoa mận ngày xuân. Thiếu nữ khẽ khom người hành lễ:

'Đa tạ chư vị đã ra tay cứu giúp'."

Cậu thiếu niên kia đêm qua bị dán một lá An Miên Phù nên nửa đêm về sau ngủ say như chết, lúc này cũng khum tay cúi người đầy lòng cảm kích. Khương Biệt Hàn vội vàng đỡ cả hai người dậy, khiêm tốn không dám nhận đại lễ này.

"Chỉ là tiện tay giúp đỡ mà thôi, thật không dám nhận."

Đôi mắt phượng trong veo như nước mùa thu sau lớp lụa trắng cứ nhìn chằm chằm vào hộp kiếm sau lưng y, nữ tử ấy muốn nói lại thôi, cuối cùng không nhịn được hỏi:

"Vị công tử này phải chăng là Khương kiếm chủ của Cự Khuyết Kiếm Tông?"

Trường Kình Kiếm lừng lẫy gần xa, ngay cả người trên đảo nhỏ Bạch Lộ Châu này cũng từng nghe danh. Từ nhỏ đến lớn, ngữ điệu mang theo sự ngưỡng mộ thế này Khương Biệt Hàn đã nghe vô số lần, nhưng chợt nghĩ đến việc Trường Kình Kiếm nay đã có vết nứt, lòng y chùng xuống, cười khổ: "Không dám nhận cái danh kiếm chủ này."

"Tỷ tỷ xem, đệ đã bảo mà, quả nhiên đúng là Khương kiếm chủ!" Cậu thiếu niên mặt mày hớn hở, vừa nói vừa vung tay múa chân đầy phấn khích:

"Hôm qua kiếm chủ chỉ vung nhẹ một chiêu, 'xoẹt' một tiếng, đám dây leo kia đã đứt lìa sạch sành sanh. Thật là lợi hại, quả không hổ danh là Trường Kình Kiếm vang danh thiên hạ!"

Sau khi thêm mắm dặm muối kể cho tỷ tỷ nghe về trận ác chiến kinh thiên động địa ấy, cậu thiếu niên đôi mắt sáng rỡ nhìn chằm chằm vào Khương Biệt Hàn:

'Khương kiếm chủ, huynh đã cứu mạng ta, ơn này không biết lấy gì đền đáp, hay là huynh ghé qua phủ chúng ta chơi vài ngày đi! Đảm bảo ở đó thoải mái hơn cái khách đ**m này nhiều!'

Khương Biệt Hàn ngẩn người trước lời mời đột ngột này: "Làm khách?"

"Đúng vậy, vừa hay mấy hôm nay gia phụ xuất quan, ông ấy đã sớm muốn làm quen với huynh rồi!" Thiếu niên vừa nói vừa gãi nhẹ sau đầu, cười ngượng ngùng:

"Quên mất chưa tự giới thiệu, thật thất lễ. Tỷ đệ bọn ta đều là đệ tử chính truyền của Phàn gia Phong Lăng Viên. Tuy không sánh được với quý tông danh chấn bốn phương, nhưng trên đảo Bạch Lộ Châu này cũng xem như có chút tiếng tăm."

Phong Lăng Viên Phàn gia?

Khương Biệt Hàn lục lọi trong trí nhớ về các hào môn thế gia ở Trung Vực Trung Châu... nhưng chẳng có chút ấn tượng nào về cái tên Phàn gia ở Phong Lăng Viên cả.

Xem ra đúng thật là một thế gia tu chân "có chút tiếng tăm" (nhỏ bé).

Đôi mắt thiếu niên lấp lánh, nhìn y với vẻ sùng bái và kỳ vọng:

"Vậy nên, kiếm chủ có thể đến không?"

"Đa tạ, ý tốt của hai vị ta xin nhận, có điều..." Khương Biệt Hàn mỉm cười cáo lỗi, ngoái đầu nhìn lại:

"Ta cùng mấy vị đạo hữu từ Lung Châu tới, chuẩn bị đến Kiêm Gia độ tham gia cuộc tranh đoạt Phù Lệnh sau mười ngày nữa, e rằng không thể dừng chân ở đây quá lâu."

"Kiêm Gia Độ à? Là cái Bí Cảnh Lang Hoàn đó sao? Hình như dạo gần đây đúng là đang rất náo nhiệt."

Thiếu niên hơi thất vọng: "Nhưng mười ngày nữa thì vẫn còn sớm mà, nán lại vài ngày chắc cũng không sao đâu, ta còn muốn thỉnh giáo kiếm thuật của huynh... Ái da!"

Lời chưa dứt đã bị tỷ tỷ cậu ta nhéo vào tay một cái rõ đau, giáo huấn:

"Được rồi, đừng tùy hứng nữa, kiếm chủ còn có việc bận. Với lại đệ luyện kiếm lúc nào cũng ba ngày hăng hái hai ngày bỏ bê, đến sư phụ cũng bị đệ làm tức mà đi mất mấy người rồi. Kiếm Chủ chỉ dạy đệ vài hôm ngắn ngủi, chẳng lẽ đệ đã có thể hiểu được tinh túy kiếm đạo hay sao?"

Thiếu niên xoa xoa cánh tay, xụ mặt im lặng.

Nữ tử mím môi cười, lớp lụa trắng lướt qua đôi mày nàng, ánh mắt long lanh như sóng nước: "Lệnh đệ nghịch ngợm, để công tử chê cười rồi."

"Không sao."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!