Chương 27: Nàng là tấm gương soi thấu tội ác.

Một bước, hai bước, ba bước.

Từ cây này sang cây kia, phải đi tròn ba bước.

Con cá béo bơi phía trước, thỉnh thoảng quay đầu lại oán giận trừng nàng, dường như đang nói: Có thể đi nhanh hơn chút được không?

Bạch Lê làm như không thấy, thong dong tựa tản bộ trong sân vắng, giẫm lên những phiến lá khô lấm tấm dưới chân, phát ra tiếng sột soạt khẽ khàng. Một quãng đường ngắn ngủi, vậy mà bị nàng đi thành cảm giác muôn trùng sơn thủy.

Người chưa đến gần, hương rượu đã theo sát. Một dải lụa ngọc lấp lánh sắc hổ phách chảy tràn dưới chân, làm tràn ra những bóng trăng loang lổ khắp rặng cây.

Bạch Lê bị hun đến vành mắt nóng lên.

Nguồn cơn của mùi rượu tỏa ra từ vết thương kinh hoàng nơi thắt lưng, vốn chỉ được xử lý qua loa. Máu tươi tuôn chảy hòa lẫn với rượu, nhuộm đỏ thẫm cả vạt áo. Mùi máu và mùi rượu đan xen vào nhau, tựa như một bình rượu sắt rỉ sét lâu năm lại chứa đựng bên trong loại rượu quế thơm nồng, tỏa ra một thứ hương thơm vừa nồng đượm, vừa mang vị thối rữa của sự lụi tàn.

Chỉ nghe mượn rượu giải sầu, chưa từng nghe mượn rượu sát trùng.

Vả lại, như vậy không đau sao?

"Ngươi đến đây làm gì?" Thiếu niên đang nằm tựa dưới gốc cây vẫn không mở mắt, tựa như một dải ánh trăng bình lặng.

Vậy mà hắn còn chưa ngủ.

Bạch Lê nửa ngồi xổm xuống, xách đuôi cá lên: "Ta trả lại gia hỏa này cho huynh."

Hàng mi hắn khẽ động, đôi mắt đen phản chiếu vạn trượng tuyết sương, giọng nói tĩnh lặng tựa mặt hồ cổ:

'Những thứ đã thua đi, ta tuyệt đối sẽ không đòi lại nữa'.

"Hay là ta đem nó đi hầm nhỉ?" Bạch Lê thuận thế mà nói, ánh mắt dời đến vết thương sâu hoắm đầy máu nơi thắt lưng hắn. Mặc cho con cá béo trong tay vẫn không ngừng quẫy đạp, đôi mắt cá kinh hoàng trợn ngược lên to như cái chuông đồng, nàng nói tiếp:

"Hầm canh cho huynh bồi bổ thân thể."

"……"

Tiết Quỳnh Lâu nhắm mắt lại, ngồi thẳng dậy một chút, cổ tay khẽ chuyển. Một tấm lệnh bài bằng bạch ngọc bóng loáng lơ lửng trong lòng bàn tay hắn. Con cá vảy vàng trong tay Bạch Lê hóa thành một luồng kim quang, tựa như chim én tìm về tổ mà lao thẳng vào trong đó.

Giây tiếp theo, hắn giơ tay phất một cái, tấm bài bạch ngọc bị ném xuống đất. Nó lấy một góc làm điểm tựa, nghiêng mình xoay tít mấy vòng rồi mới ngửa ra sau, mặt ngọc oánh nhuận phản chiếu một tia sáng lung linh đến lóa mắt.

"Ê, sao huynh lại ném đi!" Bạch Lê dường như nghe thấy con cá trung thành kia đang khóc.

"Ta đã nói rồi, những thứ đã thua đi, ta tuyệt đối sẽ không đòi lại." Tiết Quỳnh Lâu đến mí mắt cũng chẳng buồn nhấc lên, một câu nói chặn họng nàng:

"Nó bây giờ không ra được nữa đâu, ngươi hết cách hầm canh rồi."

Tên này bệnh không nhẹ chút nào. Vớ phải hạng chủ nhân thế này, cá à ta thật đồng cảm với ngươi!

Hắn có một sở thích b*nh h**n, đó là khao khát cảm giác được nắm giữ mọi chuyện chắc chắn trong lòng bàn tay. Hắn thích nhìn người khác vì những mưu tính của mình mà khóc cười, bi hỉ, nhưng lại chẳng hề hay biết tai họa hay nhân tai ấy từ đâu mà đến, chỉ có thể vẫy vùng trong vực thẳm của tuyệt vọng và hối hận.

Lại có ai đi hoài nghi thiếu niên quang phong tễ nguyệt này?

Không có.

Nhưng lần này hắn lại phải ra về tay trắng. Không phải do hắn sắp xếp thiếu chặt chẽ, mà chỉ vì hắn đã đụng độ một 'người xuyên sách' sở hữu bàn tay vàng biết trước cốt truyện. Mọi cục diện nổi trên mặt nước trong cuốn sách này, nàng đều nắm rõ mười mươi trong lòng bàn tay.

Bằng không thì, ngay từ cái khoảnh khắc bị đẩy vào dấu chân bên trái kia, nàng đã sớm bị loại khỏi cuộc chơi rồi.

Nhưng đây cũng là lần may mắn cuối cùng.

Bởi nàng đọc đến đây thì ngủ quên mất. Phần sau của cốt truyện đối với nàng quả thực là một màn sương mù.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!