Trăng sáng rời cành, ánh sao thưa nhạt.
Trong bụi cỏ dế kêu rả rích, nước suối róc rách chảy qua.
Một đống lửa trại lặng lẽ cháy, tàn lửa bay lấm tấm. Bóng cây chập chờn bị ánh lửa kéo dài vô tận. Trong chốn rừng sâu núi thẳm, tiếng cú đêm gào lên từng hồi, hết tiếng này đến tiếng khác, hòa cùng tiếng gió đêm rít qua, nghe mà rợn cả người.
Thời gian trong phúc địa trôi chậm hơn bên ngoài. Đến khi mọi người an toàn thoát ra thì trời đã tối đen như mực, giơ tay không thấy nổi năm ngón. Cả nhóm mệt rã rời, đành phải nghỉ lại ngay tại chỗ để hồi sức.
Khương Biệt Hàn nhặt bó củi cuối cùng, nhẹ nhàng đặt xuống đất. Dưới tán một cây cổ thụ cao vút phía đối diện, mấy cô nương co ro ngồi sát vào nhau. Chiếc váy tiên màu vàng nhạt của cô nương đó dù trong đêm tối vẫn vô cùng bắt mắt. Trên đầu gối nàng phủ một chiếc ngoại bào rộng, bên dưới lớp áo khẽ nhô lên, nhấp nhô rất nhẹ.
Những người còn lại nghỉ ở phía đối diện.
Cậu thiếu niên khoác áo hạc xanh nước vừa đặt lưng xuống đất đã ngủ say như chết. Khi Khương Biệt Hàn bước đến cạnh, cậu còn lăn người trở mình, một cánh tay vắt ngang ngay trước chân y, suýt làm y vấp ngã. Y sa sầm mặt, đưa tay gạt cánh tay của Hạ Hiên sang một bên.
Còn thiếu niên xa lạ kia, có lẽ trong phúc địa bị cự xà dọa đến sinh tâm bệnh, đang gặp ác mộng, thỉnh thoảng co giật một cái, còn ôm thân cây khóc lóc thảm thiết, để không làm phiền mọi người ngủ, Khương Biệt Hàn đành dán lên trán hắn một tấm an miên phù. Đây còn là phù lục do Lăng Yên Yên đích thân vẽ cho y, y có chút đau lòng.
Hòa thượng ngủ tướng tốt nhất, ngồi xếp bằng ngay ngắn, trông như không phải đang ngủ mà là đang tụng kinh.
Chỉ có một người giống y là chưa ngủ.
Y bào trong màn đêm phủ một tầng sáng dịu, dường như ở nơi này, ánh trăng cũng ưu ái hơn đôi phần.
Vết thương ở eo chỉ được xử lý qua loa, trên mặt đất còn lưu lại một vệt máu. Thiếu niên một mình ngồi trong bóng trăng, co một chân tựa vào thân cây, một tay ấn lên vết thương nơi thắt lưng đang rỉ máu, nhắm mắt dưỡng thần.
"Hay là ta hỏi Bạch đạo hữu xem có linh đan diệu dược nào có thể khiến xương trắng mọc lại da thịt không?"
Khương Biệt Hàn ngồi xổm xuống trước mặt hắn. Nhìn vết thương máu thịt be bét kia, dù là người từng chinh chiến trăm trận như y cũng không khỏi cảm thấy tim thắt lại.
May mà cự xà kia không có độc, nếu không còn phiền phức hơn.
Tu sĩ cảnh giới cao bị thương có thể tự từ từ hồi phục, nhưng vết thương sâu thấy xương như vậy, không ba năm ngày thì khó mà lành hẳn, nên Khương Biệt Hàn muốn nhờ cậy Bạch Lê, ra ngoài mà có một đệ tử Dược Tông bên cạnh, tầm quan trọng lúc này thể hiện vô cùng rõ rệt.
Tiết Quỳnh Lâu không mở mắt, ánh trăng khiến mày mắt hắn đều chìm trong bóng tối, khàn giọng nói: "Không cần."
Khương Biệt Hàn quay đầu nhìn lại, thấy Bạch Lê đang ngủ say ngon lành trên đầu gối Lăng Yên Yên, hoàn toàn không có ý định tự tỉnh dậy. Y chỉ đành thở dài một tiếng đầy bất lực, rồi bước sang một bên, ôm kiếm nhắm mắt nghỉ ngơi.
Y cũng quyết định, ngày mai sẽ kể chuyện này cho Lăng Yên Yên nghe, muội ấy chắc chắn sẽ có nhiều cách giải quyết hơn y.
Một người là huynh đệ khác họ, một người là "huynh đệ khác giới", làm đại ca mà không kéo họ một tay thì sao mà yên lòng được chứ.
Nghĩ như vậy, Khương Biệt Hàn an nhiên chìm vào giấc ngủ.
Đêm đã khuya tĩnh mịch, xung quanh chỉ còn tiếng lửa trại lách tách và những nhịp thở khẽ đều đặn lên xuống. Đợi đến khi mọi âm thanh đều lắng hẳn, Tiết Quỳnh Lâu mới chậm rãi mở mắt, khẽ ngồi thẳng người hơn một chút.
Hắn đưa bàn tay đang che vết thương ra trước người, chậm rãi mở lòng bàn tay đang nắm chặt. Một mảnh vảy bạc lấp lánh nằm giữa lòng bàn tay đẫm máu.
Di vật cuối cùng này trông vừa nhỏ vừa xấu, bị năm tháng mài mòn hết ánh sáng và góc cạnh.
"Kể từ khi tinh quang đều rơi rụng, đây là thứ cuối cùng nàng để lại trên đời rồi phải không?" Trong giọng nói kiêu ngạo của Ngọc Linh thoáng lẫn một tia u sầu nhè nhẹ.
"Muốn lấy lại di vật của mẫu thân ngươi, đương nhiên có thể. Nhưng phải dùng thứ gì để trao đổi… ngươi hẳn rõ hơn ai hết."
"Ngài" khẽ vỗ đầu hắc xà, hắc xà né tránh không dám ló đầu, nhát đến mức đuôi còn thắt lại. "Ngài" cười khẽ nói:
"Ngoan, đừng sợ, giờ có thể đi cắn hắn rồi. Cơ hội hiếm có đấy, nhất định phải cắn thật mạnh một miếng nhé."
Cái miệng đen ngòm của cự xà như màn đêm chụp úp xuống đầu......
Đen kịt không thấy năm ngón.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!