Bạch Lê ung dung bình thản ngồi bệt xuống đất, khóe môi hơi nhếch lên, lộ vẻ đắc ý.
Hừm hừm, cảm giác tung chiêu hụt chắc khó chịu lắm nhỉ.
Nàng có "bàn tay vàng" biết trước cốt truyện, cách xoay chuyển lối vào này, trên đời đâu chỉ có một mình hắn biết.
Một vệt sáng trắng lóe lên trong vạt áo, một con cá béo mập khó nhọc chen ra trước mặt Bạch Lê.
Không khí ô uế trong động phủ khiến nó hô hấp khó khăn, mí mắt rũ xuống đầy mệt mỏi.
Miệng cá hé ra, nhả ra năm quân cờ đen trắng. Dưới chân bừng lên một đường chỉ vàng, hợp lại thành một đạo cấm chế kiên cố không gì phá nổi.
Tên bạch thiết hắc làm việc gì cũng kín kẽ ấy, lại khóa nàng thêm một tầng nữa.
Bạch Lê cùng con cá trừng mắt nhìn nhau.
Kim Lân dường như bị nàng trừng mắt đến sợ, ấm ức phồng má nhả ra một bong bóng nước, "bốp" một tiếng, vỡ tan thành những giọt li ti ngay trên chóp mũi nàng.
Bạch Lê giơ tay chộp lấy nó, thân cá mềm nhũn đàn hồi cực tốt, mặc cho nàng trút giận vo tròn bóp dẹt, biến thành một miếng "bánh cá" trắng nhợt.
Nàng túm lấy cái đầu cá mập mạp, hung dữ quát:
"Mau mở ra cho ta! Không thì ta đem ngươi đi hầm đấy!"
Kim Lân đáng thương cựa quậy mấy cái, quẫy nhẹ đuôi cá, đột nhiên nó bất động, thân thể cứng đờ, bụng xanh trắng lật lên, khóe miệng sùi bọt trắng.
Ơ? Bị nàng b*p ch*t rồi à? Lực tay nàng mạnh đến vậy sao?
Bạch Lê vội buông đầu con cá, đưa tay chọc nhẹ vào bụng nó. Đôi mắt cá tròn xoe, tròng đen và lòng trắng phân biệt rõ ràng bỗng lóe lên một tia sáng quái dị. Thừa lúc nàng buông tay, nó lập tức vọt đi vun vút, quẫy mình khỏe khoắn, nào còn dáng vẻ thoi thóp đáng thương như ban nãy nữa.
Bạch Lê tức đến bốc khói thất khiếu.
Con cá này vậy mà giả chết! Một con cá sao cũng có thể đen tối đến thế! Đây chính là gần mực thì đen sao?!
"Con cá này là của ngươi sao?"
Bất ngờ, một giọng nói chẳng rõ nam hay nữ vang lên từ sâu trong hang động xanh u tối, âm thanh lan ra, để lại từng hồi vọng kéo dài.
Kim Lân bị gọi tên đột ngột, chẳng kịp phòng bị, vây cá dựng đứng cả lên, quay đầu hoảng hốt lao thẳng vào lòng Bạch Lê, như thể sau lưng đang bị mãnh thú rượt đuổi.
Bạch Lê ôm chặt con cá, cảnh giác đứng dậy.
Ánh xanh u tối ấy ẩn mình sau màn sương đen đặc, chỉ lộ ra một bóng dáng mơ hồ: eo thon hông nở, chân dài miên man, mái tóc dày như rong biển, còn lớp sương phía sau tựa hồ chính là làn nước biển.
Người đó nghiêng đầu, nét mặt lại có phần ngây thơ, rồi thản nhiên hỏi:
"Ta nói này, con cá này là của ngươi sao?"
"Không… không phải." Bạch Lê ôm con cá chặt hơn, dây leo như thường xuân trên cánh tay phải cũng siết chặt hơn nữa, gần như muốn xoắn gãy cả cánh tay nàng, nàng chỉ đành đứng yên bất động, "Là của người khác."
"Vậy sao?"
Trong hang động, gió lạnh nổi lên từng cơn.
"Ta là Ngọc Linh."
Bóng dáng vừa như che giấu lại vừa phô bày, phong thái tuyệt mỹ ấy ung dung vắt chân, lơ lửng ngồi xuống:
"Đã lâu rồi ta chưa thấy Kim Lân ở Bạch Lãng Hải, vốn còn định bắt một con về nuôi làm thú cưng."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!