Chương 23: Ngay từ đầu đã bị lừa rồi.

"A Lê vẫn chưa tới sao?" Lăng Yên Yên hỏi lần thứ ba.

Cho tới lúc này, ba người vẫn chưa gặp phải nguy hiểm gì. Hắc xà trong Phúc địa Hạc Yên hoàn toàn không thấy tung tích, phong cảnh dọc đường tú lệ khiến bọn họ có cảm giác như đang du ngoạn danh thắng cổ xưa, chứ không phải đến đây để tìm thuốc.

"Tiết đạo hữu cũng chưa tới." Giọng điệu của Khương Biệt Hàn khá nhẹ nhàng, cảm thấy hai người kia ở cùng nhau thì căn bản không cần y phải lo nghĩ vớ vẩn.

Lăng Yên Yên không hiểu giữa hai chuyện này có mối liên hệ tất yếu gì, nàng ta đứng nguyên tại chỗ:

"Muội phải quay lại tìm A Lê."

"Nàng ấy hẳn đang ở cùng với tiết đạo hữu. Có Tiết đạo hữu ở đó, nhất định sẽ bình an vô sự."

Lăng Yên Yên nửa tin nửa ngờ: "Vì sao?"

Khương Biệt Hàn có phần lúng túng. Y đâu thể nói rằng trước đó trên phi thuyền mình đã vô tình bắt gặp cảnh tượng không nên thấy, huống chi chung thân đại sự không thể tùy tiện nói qua loa ở nơi đầy rẫy nguy cơ thế này, như vậy quá không có trách nhiệm với A Lê.

"Bởi vì Tiết đạo hữu cũng đáng tin như ta vậy." Khương Biệt Hàn vỗ ngực nói.

Lăng Yên Yên: "……"

"Người phía trước kia có phải là Tiết đạo hữu không?" Hạ Hiên, người vẫn luôn ngoái nhìn xung quanh, đột nhiên kêu lên.

Y phục trắng phủ đầy bóng cây lay động rất dễ nhận ra. Thiếu niên vén những dây leo rủ xuống bước ra, hiển nhiên chỉ có một mình hắn.

Sắc mặt Khương Biệt Hàn lập tức trở nên nghiêm trọng:

"Bạch đạo hữu không đi cùng huynh sao?"

"Nàng nói sợ gặp phải con hắc xà lớn kia, nên không cùng ta tiến vào." Tiết Quỳnh Lâu bình thản đáp, trong giọng nói mang theo một tia bất đắc dĩ.

"Nàng đang chờ chúng ta ở cửa vào, bên đó có pháp trận ta bố trí, sẽ không gặp nguy hiểm đâu."

"Vậy… huynh thật sự một mình tiến vào sao?" Khương Biệt Hàn thở dài. " Tiết đạo hữu, huynh chưa từng nghĩ đến việc ở lại ư?"

"Phúc địa Hạc Yên được ghi chép rất tỉ mỉ trong cổ tịch, từng điều ta đều có thể đọc thuộc không sót chữ nào. Vì thế ta hiểu nơi này rõ hơn các ngươi, nếu do ta dẫn đường thì có thể nhanh chóng tìm được Ngọc Bích Thạch."

Lời này quả thực không sai. Chỉ dựa vào đám người Khương Biệt Hàn loanh quanh tại đây, trước khi mặt trời lặn có thể ra ngoài hay không vẫn còn là ẩn số, huống chi còn phải tìm được Ngọc Bích Thạch trong tình huống không bị hắc xà phát hiện. Nếu có người dẫn đường, hoặc có một tấm bản đồ, hiển nhiên sẽ bỏ ít công sức nhưng hiệu quả hơn.

Nhưng như vậy chẳng phải sẽ không có ai ở bên A Lê sao? Khương Biệt Hàn không hề muốn vì mình mà gây trở ngại cho việc giao tiếp tình cảm giữa hai người họ.

Y khoác tay lên vai Tiết Quỳnh Lâu, kéo hắn sang chỗ bóng cây bên cạnh, hạ thấp giọng nói:

"Thế này đi, huynh đưa quyển cổ tịch đó cho bọn ta. Chỉ cần không phải văn tự thượng cổ thì chúng ta đều đọc được."

Y cảm thấy mình đã ám chỉ đủ rõ ràng... để lại bản đồ, còn lại nên làm gì thì không cần y nhiều lời.

Tiết Quỳnh Lâu mỉm cười đầy tiếc nuối: "Ta không mang theo bên người."

Khương Biệt Hàn: "……"

Y thở dài một hơi nặng nề: "Tiết đạo hữu, có một câu nhất định huynh phải khắc ghi trong lòng... huynh đệ như y phục, nữ nhân như tay chân."

"Phiên bản ta từng nghe hình như không phải nói như vậy…"

"Cái đó không quan trọng! Quan trọng là vì sao các huynh lại thành ra thế này!" Phần EQ còn sót lại của Khương Biệt Hàn vận hành với tốc độ cao, đột nhiên linh quang lóe lên: "Hai người có phải là… cãi nhau rồi không?"

Tiết Quỳnh Lâu: "……"

"Bị ta nói trúng rồi đúng không?" Khương Biệt Hàn mang vẻ mặt "ta hiểu mà", không đợi hắn giải thích đã đầy thâm ý vỗ vỗ vai đối phương:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!