Chương 2: Cùng họ với phản diện

Vừa rồi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Bạch Lê ngồi ngẩn người ngay tại chỗ, ánh trăng rực rỡ sáng lóa khiến nàng nhất thời chưa kịp thích ứng, phải một lúc sau tầm nhìn mới dần dần trở nên rõ ràng.

Bầu trời sao buông xuống, đồng hoang mênh mang trải rộng. Ánh trăng cuồn cuộn đổ tràn trên thảo nguyên, như một bức tranh thủy mặc đen trắng dần dần mở ra. Nhờ ánh trăng sáng rõ ấy, Bạch Lê rốt cuộc cũng nhìn thấy rõ dung mạo thiếu niên kia.

Màu Trắng.

Chỉ cần nhìn thoáng qua đã thấy toàn là sắc trắng.

Có lẽ bởi trong tay hắn vẫn còn cầm kiếm, nên sắc trắng sắc bén ấy tựa như tuyết đọng trên lưỡi đao. Thế nhưng đôi mắt hắn lại đen tuyền đối lập hoàn toàn, tựa như bên trong cư ngụ đêm trường lạnh lẽo từ thuở xa xưa.

Hắn tiện tay vung kiếm một cái, vệt máu bắn tung tóe, vẽ thành một chiếc quạt đỏ bán kính mấy trượng trên thảm cỏ. Âm thanh máu rơi tí tách vang lên, tựa như mưa rơi giữa rừng trúc.

"Đạo hữu, ngươi có thể cởi dây trói rồi."

Mỗi khi nói chuyện, hắn đều nghiêm túc nhìn thẳng vào đối phương. Trong đôi mắt đen nhánh ấy như có vạn dặm tinh hà chảy trôi, dần dần tụ lại tận cùng của bầu trời.

Trong trẻo tinh khiết, cách hai chữ "máu tanh" xa tựa ngàn dặm.

Bạch Lê run rẩy chỉ vào hai thi thể trên đất. Trường kiếm của bọn họ còn chưa kịp rút ra đã bị một nhát chém đứt cổ. Máu phun như suối, nhuộm đỏ cả một vùng cỏ rộng.

Mùi tanh của máu lan tỏa trong đêm tối, hơi thở của tử vong gần đến mức có thể chạm tay. Những thi thể đã bắt đầu tím tái và cứng đờ đang nói với nàng rằng, tất cả đều là thật.

Thật sự… thật sự có người chết.

"Phú… phú…"

Vì kinh sợ quá độ, đầu lưỡi nàng cũng líu lại.

"Hửm?" Thiếu niên nghiêng đầu nhìn nàng.

"Phú…"

"Đạo hữu muốn nói điều gì?"

"Phú cường — dân chủ — văn minh — hòa hợp!"

Cuối cùng Bạch Lê cũng bật thốt lên.

Đôi mắt đen của hắn khẽ mở to, dường như cảm thấy vô cùng mới lạ.

"Cái… cái này là… chú pháp siêu độ vong linh ở quê ta."

Bạch Lê run rẩy giải thích.

"Siêu độ ư? Đạo hữu đang thương xót hai kẻ này sao?"

Ặc… từ nhỏ tới lớn, thứ máu me nhiều nhất mà nàng từng thấy cũng chỉ là người ta chảy máu cam. Còn cảnh tượng trước mắt thì chẳng khác nào hiện trường tàn sát trên "dark web". Bảo nàng sợ đến nói không nên lời cũng là điều có thể hiểu được.

"Đánh… đánh cho họ ngất xỉu thôi không được sao?"

Rồi giao cho quan môn xử lý cũng được mà.

" Đánh bất tỉnh?"

Hắn khẽ cười, giọng điệu nhẹ bẫng nhưng đầy sát khí:

"Nhổ cỏ mà không trừ tận gốc, ắt để hậu hoạn về sau. Đạo hữu lẽ nào còn chưa hiểu đạo lý ấy sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!