Chương 19: Ta Thích huynh

Nước trà men theo góc bàn nhỏ giọt, máu tươi rỉ xuống dọc theo chân ghế.

Hai dòng chảy mảnh lặng lẽ quấn lấy nhau, uốn lượn bò về phía cửa, rồi theo khe cửa loang ra thành một vệt dài mỏng manh.

Thiếu niên áo trắng lún sâu trong ghế, toàn thân bất động, ánh mắt vô hồn, gương mặt trống rỗng như thể linh hồn đã bị rút cạn.

Trong phòng tối mịt, cửa nẻo khép chặt, bên cạnh là án thư sẫm màu, chén trà vỡ nát rải đầy đất, bốn tấm bình phong gỗ lê hương đều chìm sâu trong bóng tối.

Trong tay nâng sách, nhưng hắn không thích đọc sách.

Giữa đầu ngón tay kẹp quân cờ, nhưng hắn cũng không thích đánh cờ.

Đọc sai một chữ, hắn sẽ mất đi một người hầu.

Đi sai một nước cờ, hắn sẽ mất đi một vị lão sư.

Vách núi xẻ bầu trời u ám thành một đường mảnh, ráng chiều phủ kín thiên không như máu trào ngược, gió biển gào thét, dội lên âm thanh trầm hùng tựa chuông lớn trống đồng.

"Leo lên được không?"

Nam nhân áo trắng đứng nơi cao nhất, vạt áo thêu vảy vàng bị gió biển thổi phần phật. Chiếc quạt xếp lụa trắng khẽ lay trước ngực, xương quạt chạm khắc từ ngà voi bóng mịn như mỡ, tua quạt bằng ngọc phỉ thúy lướt qua ánh chiều tà, lóe lên một vệt sáng rực.

Cánh tay đã gần như trật khớp, cơ thể sắp không chống đỡ nổi, nhưng chỉ cần buông tay, hắn sẽ lập tức bị cuốn vào biển sóng ngập trời.

"Đáng thương thật."

Nam nhân tựa như thở dài thương xót.

"Ta chỉ đường cho ngươi, bám chặt tảng đá bên phải."

Khối đá đen hoen rỉ như chiếc sừng khổng lồ thò ra từ vách núi, cả ngọn núi trông chẳng khác nào một con hung thú đang há miệng.

Bàn tay trắng ngần còn mang nét mập mạp non nớt run rẩy vươn tới, cẩn trọng nắm lấy, tựa đứa trẻ tập tễnh bên bờ vực. Trong kẽ móng tay cắt tỉa gọn gàng, bùn đất và máu tươi hòa lẫn vào nhau.

Biển gầm rú như vạn mã phi nước đại. Khoảnh khắc bàn tay chạm vào tảng đá, nó đã vỡ tan. Hắn dường như nghe thấy tiếng cười nhạo của núi biển vang vọng giữa đất trời.

Bị lừa rồi.

Thân thể rơi thẳng xuống, trên vách đá lưu lại năm vệt máu. Thân hình thiếu niên mảnh như khói nhẹ, bị cuồng phong xé nát, gió tựa lưỡi dao đâm thẳng vào phổi gan.

"Nhìn kỹ phía dưới đi."

Nam nhân xoay quạt, chỉ tay xuống dưới.

Phía dưới… dưới chân núi chi chít rắn độc. Vảy đen ánh lên hàn quang như thiết giáp, dày đặc tựa đao thương kiếm kích xuyên qua sương mù ngập trời, giống như yêu tà canh giữ cổng địa ngục, nghiến răng hút máu.

Vạt áo trĩu xuống, giữa đàn rắn dày đặc trồi lên một kẻ máu thịt bê bết, chỉ còn nửa thân người. Duy chỉ có đôi mắt sáng đến kinh người, như than hồng bùng cháy trong tro tàn, điên cuồng b*n r* tia hồi quang cuối cùng.

"Thiếu chủ… chúng ta… chúng ta là bằng hữu mà… có thể kéo ta lên một chút không…"

Đó là người hầu đã theo hầu hắn suốt tám năm.

Hắn gần như không do dự, vươn tay ra.

Khoảnh khắc bàn tay chạm vào, nơi cổ tay bỗng trĩu nặng. Một vệt máu loé qua trước mắt, mỗi lúc một xa…

Rất nhanh, hắn nhận ra, không phải vệt máu kia trốn chạy quá nhanh, mà là chính hắn đang không ngừng rơi xuống. Hắn bị xem như bàn đạp, bị kéo theo cùng rơi vào vực thẳm.

"Có đồng bạn, thì ắt tồn tại nguy cơ phản bội. Ngươi chỉ có thể tin tưởng chính mình."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!