Tiết Quỳnh Lâu lặng lẽ khép cửa. Sắc mặt hắn tái nhợt đến mức gần như trong suốt, những mạch máu xanh nhạt nơi cổ lờ mờ hiện dưới làn da, uốn lượn chui vào trong cổ áo. Hắn trông như một đống tuyết, chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng đủ thổi tan.
Hắn tựa lưng vào cánh cửa, trượt xuống ngồi bệt trong bóng tối, khẽ th* d*c không một tiếng động. Mùi máu tanh âm ỉ lan ra, từng làn mỏng nhẹ quẩn quanh không gian.
Hắn đã chạm đến cực hạn rồi. Nếu còn cố gắng gượng chống đỡ, chẳng biết lúc nào bí mật của hắn sẽ bại lộ. Huống gì lại là ngay trước mặt Khương Biệt Hàn, khi ấy mọi chuyện sẽ trở nên vô cùng rắc rối.
Sau khi xác nhận ngoài cửa đã được thiết lập cấm chế, không ai có thể xông vào, hắn mới dời tay đang che vết thương nơi thắt lưng, cởi áo ngoài, tháo đai lưng. Một thanh đoản kiếm dài chừng một gang tay xuyên thẳng qua eo bụng, chuôi kiếm cắm sâu vào da thịt, mũi kiếm thậm chí lờ mờ lộ ra phía sau lưng, cả thanh kiếm trông như mọc hẳn trong cơ thể hắn.
Không có thanh kiếm này, hắn căn bản không thể giữ được sự tỉnh táo để suy nghĩ giữa tiếng ca mê hoặc kia.
Hắn chậm rãi đứng dậy, vết thương vốn đã bắt đầu đóng vảy, vừa cử động lại rỉ máu. Hắn nghiến răng rút kiếm ra, những giọt máu vụn bắn tung tóe lên cánh cửa gỗ. Cơn đau dữ dội khiến trước mắt hắn tối sầm, nhưng đầu óc lại tỉnh táo đến lạ thường. Hắn lảo đảo bước được vài bước rồi ngã ngồi xuống ghế.
Vết thương nơi lưng quả nhiên lại toạc ra. Mưu tính bao nhiêu tâm cơ, vậy mà Trường Kình Kiếm vẫn chưa biến mất khỏi thế gian, phen này đúng là được chẳng bù mất.
Bên tai hắn lại vang lên câu nói hăng hái của thiếu nữ nọ, ánh mắt hắn dần trở nên u ám.
"Tiết đạo hữu, huynh có ở trong đó không?" Tiếng gõ cửa vang lên, ngoài cửa là những bóng người mờ mờ lay động.
Tiết Quỳnh Lâu nhắm mắt không đáp. Với bản lĩnh của nàng, không thể nào phá được cấm chế của hắn. Ngoài cửa phòng, năm quân cờ đen trắng xếp thành một hàng, khóa chặt cánh cửa, Bạch Lê bị chặn lại.
Không lý do mà từ chối gặp người, quả nhiên hắn có bí mật không thể để lộ. Có lẽ tai nạn trên biển hôm nay chính là do hắn âm thầm giật dây phía sau. Bạch Lê muốn dò hỏi vòng vo để moi ra chân tướng, nếu không nàng sẽ vĩnh viễn không biết rốt cuộc là hệ thống đã sửa đổi cốt truyện, hay tất cả đều do hắn một tay bày mưu phía sau.
Đang đau đầu không biết làm sao buộc hắn mở cửa, trong vạt áo bỗng toả ra ánh sáng trắng mềm mại. Nàng móc ra miếng bạch ngọc chạm hình phi ngư, con cá vảy vàng kia như sống dậy, "ào" một tiếng lao khỏi mặt nước, há miệng "ục ục" nuốt chửng năm quân cờ kia, hành động gọn gàng dứt khoát đến lạ, dường như còn khẽ ợ một tiếng no nê.
Lại một tiếng "ào" vang lên, phi ngư chúi đầu chui vào ngọc bội, một lần nữa hóa thành con cá vảy vàng sống động như thật.
… Cá nhà ngươi nuôi tự giác đến vậy sao, còn kiêm luôn chức năng mở khóa tự động?
Bạch Lê khẽ ho một tiếng:
"Tiết đạo hữu, cá nhà huynh đã ăn mất quân cờ rồi, ta vào nhé?"
Thật là một nước cờ sai lầm, hắn quên mất lúc cao hứng đã đem ngọc bội thua cho nàng.
Trong phòng, Tiết Quỳnh Lâu với tay chộp lấy áo ngoài khoác lên người, lớp áo trong đã sớm bị mồ hôi lạnh thấm ướt, dính sát vào da thịt khiến hắn khẽ run lên vì lạnh.
"Ta tới để xem vết thương cho huynh mà, nội thương nén lại sẽ gây xuất huyết lớn đấy, Tiết đạo hữu? Tiết Quỳnh Lâu?"
Bạch Lê gãi gãi đầu, đẩy cửa mở ra một khe nhỏ.
Mùi máu tanh nặng nề ập thẳng vào mặt. Trong phòng tối mờ, không hề thắp đèn, thiếu niên lặng lẽ ngồi đó, nhắm mắt dưỡng thần. Trông hắn như đã ngủ say, quanh thân toát lên một vẻ tĩnh lặng khiến người ta không nỡ phá vỡ.
Thanh đoản kiếm dính máu bị ném dưới đất, những giọt máu trên lưỡi kiếm như mưa bám trên ô cửa kính. Bạch Lê rón rén nhặt nó lên đặt lên bàn, đến cả hơi thở cũng không dám thở mạnh.
"Đứng lại."
Hắn chưa hề ngủ! Bạch Lê hít ngược một hơi lạnh, cứng người đứng sững tại chỗ. Không biết từ lúc nào hắn đã nâng mí mắt lên, đôi đồng tử ướt át tựa hắc lưu ly trong nước, bớt đi vài phần sắc bén nguy hiểm.
Tiết Quỳnh Lâu lặng lẽ nhìn nàng một lúc rồi cười:
"Bạch đạo hữu không mời mà tới, không biết có việc gì chỉ giáo?"
Hắn vậy mà lại đề phòng nàng. Bạch Lê lo lắng cau mày:
"Dĩ nhiên là vì huynh bị thương, nên ta tới xem cho huynh."
"Ta không sao, không cần ngươi bận tâm." Tiết Quỳnh Lâu hạ hàng mi, nhàn nhạt nói.
"Ngươi nên đi lo cho Khương đạo hữu bọn họ thì hơn."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!