Chương 16: Cả hai đều vỡ

Tiếng kiếm vang rền chấn động, ánh kiếm từ mặt đất vút thẳng lên cao. kiếm khí như thác lũ đổ ào ào xuống ba ngàn thước.

Trận chiến đã ngã ngũ, tình thế đảo chiều.

Bạch Lê vừa dìu Lăng Yên Yên đến được một góc an toàn, thì từ chân trời vang lên một tiếng kêu thảm thiết. thi thể con cự kình rơi xuống biển, bắn lên một cột nước khổng lồ.

Làn sương máu tan dần, để lộ ra giữa không trung bóng dáng của mấy tu sĩ đang hợp lực vây giết.

Sau một thoáng tĩnh lặng đến nghẹt thở, mọi người bỗng òa lên reo mừng vì thoát chết. Chiến trường như địa ngục trong chớp mắt hóa thành một đêm ăn mừng.

"Không hổ là Trường Kình Kiếm kiếm chủ!"

"Khương Kiếm Chủ quả nhiên danh bất hư truyền!"

"……"

Khương Biệt Hàn ôm chặt ngực, bước chân lảo đảo xuyên qua đám người, lặng lẽ ngồi xuống một góc, nhẹ nhàng đặt thanh trường kiếm trong tay xuống đất. Trên thân kiếm lạnh lẽo ánh tuyết xuất hiện một vết nứt tỏa ra như mạng nhện, nhỏ đến mức khó nhận ra.

Thân kiếm phủ bụi, ảm đạm không còn ánh sáng.

Y khẽ đưa ngón tay lướt qua, dường như có thể cảm nhận rõ ràng sinh mệnh của một người bạn cũ đang chầm chậm trôi đi.

"Khương Kiếm Chủ, đa tạ ngươi!."

"Không cần." Giọng y hơi khàn.

"Vất vả cho ngươi rồi!"

"Không sao."

"May mà có ngươi, cảm ơn!"

"Ồ." y lười nói tiếp.

Đám người kia vẫn còn chen chúc trước mắt, dường như muốn nói gì đó, thì một bàn tay bất ngờ vươn tới, mạnh mẽ đẩy họ ra. Có người đứng chắn mất ánh sáng, lạnh giọng nói: "Tất cả tránh ra."

"Ngươi là ai?"

"Cút!"

Lăng Yên Yên ném một đạo phù lục xuống dưới chân mọi người, bùng lên một con rắn lửa, thoắt cái đã cuộn thành một vòng vây. Dường như có kẻ nhận ra nàng, lập tức biết điều mà im lặng, đám đông theo đó mà tản đi.

Nàng ta lặng lẽ nhìn người nam nhân ngồi bệt dưới đất với ánh mắt nặng trĩu, rồi cũng ngồi xuống bên cạnh y, không nói một lời.

"…Xong rồi, Khương sư huynh quả nhiên vẫn ra tay."

Hạ Hiên ôm đầu xoay vòng tại chỗ, vừa xoay vừa gào lên:

"Huynh ấy không ra tay thì chúng ta chết, còn ra tay thì kiếm vỡ, a a a, đây chẳng phải nghịch lý sao? Làm sao bây giờ làm sao bây giờ, biết ăn nói thế nào với Đoạn Nhạc sư thúc đây… á!"

Bạch Lê véo mạnh cánh tay cậu ta: "Yên lặng đi!"

Hạ Hiên ngượng ngùng im lặng, cũng ngồi xuống bên cạnh Khương Biệt Hàn.

Không ai nói gì, trong im lặng đang ủ men một trận gió thảm mưa sầu.

Bạch Lê nửa ngồi xổm dưới đất, bày la liệt các lọ thuốc trong túi giới tử, bôi thuốc cho từng người. ba người bị thương này như bị rút mất linh hồn, mặc nàng xoay xở mà không nhúc nhích.

Bạch Lê: "……"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!