Trong lòng Bạch Lê, ở một góc nào đó bỗng khẽ thót lên. Nàng cảm thấy lúc này mình nên làm gì đó, thế là theo phản xạ vô thức kéo lấy vạt áo của hắn.
Tiết Quỳnh Lâu quay đầu lại, nhìn hành động đột ngột của nàng.
"Ta, ta chỉ muốn nói là…" Bạch Lê tùy tiện nghĩ ra một lời giải thích, "Huynh nhất định phải cẩn thận, đừng có đem cả tính mạng mình ra đánh đổi!"
Hắn dường như khẽ sững lại, trong đôi mắt đen tràn ra một chút mờ mịt khó hiểu.
Ngay lúc này, tiếng ca của kình ngư lại vang lên, dài dằng dặc và thê lương, tựa như đang tấu lên khúc vãn ca cho ngày tận thế. Sắc mặt hắn lập tức trắng bệch như giấy, phải vịn vào lan can rồi quay lưng đi.
"Huynh không sao chứ?" Bạch Lê vội vàng tiến lên. Dẫu biết âm thanh kia quả thật có sức mê hoặc, nhưng cũng không đến mức khiến hắn phản ứng dữ dội như vậy mới phải.
Hắn dùng mu bàn tay chống lên trán, lắc đầu, dưới làn da tái nhợt lộ ra những mạch máu xanh, tựa như đang chịu đựng nỗi thống khổ khó nói.
"…Này." Bạch Lê thậm chí không dám chạm vào hắn. Bản thân hắn cũng đã bị thương, chẳng lẽ chuyện lần này thật sự không phải do hắn đứng sau thao túng?
Gấu váy bỗng siết chặt lại, có thứ gì đó men theo tà váy bò lên. Tốc độ di chuyển kinh hoàng khiến nó chỉ còn là một vệt tàn ảnh mờ nhòe. Tiếng kêu khàn khàn đầy khoái trá làm da đầu người ta tê dại lập tức vang sát bên tai, đó là tiếng hò reo của quạ khi phát hiện xác thối.
Máu trong người Bạch Lê như đông cứng lại. Con quái vật di chuyển quá nhanh, nàng căn bản không kịp phản ứng. Nó bò lên vai rồi bật người nhảy vọt. Đến lúc ấy Bạch Lê mới nhìn rõ, đó là một con phi điểu đã hóa thành bộ xương khô, bị tiếng kình ngư khống chế mà sống dậy lần nữa, dang rộng đôi cánh xương như dơi, trên đó còn vương đầy máu nhớp nháp.
Tiếng kêu khàn khàn đầy khoái trá đột ngột tắt lịm. Bộ xương khô ấy bị một đạo bạch quang xuyên thủng, ngọn lửa hừng hực cuốn trùm lấy nó, khiến nó hóa thành một con thiêu thân lao vào lửa, tàn lụi giữa không trung.
"Quay về đi." Giữa những ngón tay Tiết Quỳnh Lâu kẹp một viên lưu ly tử màu trắng, gân xanh trên tay hắn từng đường nổi lên. Trạng thái của hắn rõ ràng không ổn, ánh sáng trong mắt cũng đã tắt lịm.
"Giờ mà bỏ mặc huynh thế này thì ta thấy không đủ nghĩa khí đâu. Đừng cố gắng gượng nữa, theo ta về tránh tạm đi."
Nhặt bảo
Bạch Lê sợ làm tổn thương lòng tự trọng của hắn nên còn cố ý nói thêm một câu: "Không có gì là mất mặt cả, cứ coi như là bảo vệ ta."
"Bạch đạo hữu, tranh thủ lúc ta còn giữ được chút tỉnh táo, mau chạy đi."
Khóe miệng hắn dường như có máu chảy ra, rất nhanh đã bị hắn dùng đốt ngón tay lau đi, giọng nói mang theo uy h**p, "Chậm thêm nữa, sẽ không còn ai cứu nổi ngươi đâu."
"Được rồi được rồi, ta không cần huynh cứu nữa, huynh mau theo ta quay về đi!" Bạch Lê cảm thấy mình hệt như đang tận tình khuyên một kẻ lạc lối quay đầu.
Phần đáy của phi thuyền đã vỡ nát, chẳng bao lâu nữa sẽ bị cự kình nuốt chửng hoàn toàn. Bạch Lê tuyệt nhiên không muốn trở thành lương thực dự trữ cho mùa đông của nó, nhưng nàng cũng không thể mặc kệ Tiết Quỳnh Lâu. Bên cạnh Khương Biệt Hàn còn có Lăng Yên Yên và Hạ Hiên sát cánh, còn ở đây chỉ có hai người bọn họ, nếu nàng rời đi, sẽ chẳng còn ai cùng hắn kề vai chiến đấu.
Tiết Quỳnh Lâu chậm rãi đứng thẳng người, thanh đoản kiếm trong tay áo lặng lẽ trượt vào lòng bàn tay hắn. Hàn quang lóe lên trên lưỡi kiếm, nơi thắt lưng hắn loang ra một mảng máu lớn.
"Huynh… huynh… huynh làm cái gì vậy?!" Bạch Lê trợn tròn mắt, hắn vậy mà lại tự tay đâm thanh kiếm ấy vào eo bụng mình!
Môi hắn tái nhợt không còn chút huyết sắc, ánh mắt chìm trong bóng tối vô hồn, nhưng rõ ràng có thứ gì đó đang dần thức tỉnh bên trong, như thể hắn đang đem chính sinh mệnh của mình hiến tế cho tà thần.
Bạch Lê đã hiểu ra, tiếng ca của cự kình mê hoặc linh hồn, hắn muốn dùng nỗi đau dữ dội để giữ cho bản thân tỉnh táo. Chỉ có nỗi đau càng chí mạng, mới càng khơi dậy sát ý đang sôi trào trong huyết mạch.
Thiếu niên quay đầu, chỉ trong chớp mắt, đồng tử hắn thu hẹp mảnh như mũi kim. Một vệt kim quang dựng đứng lướt qua đáy mắt, thứ sắc màu không hề thuộc về con người.
Chỉ là trong chớp mắt, nhưng Bạch Lê đã nhìn thấy rõ ràng. Còn chưa kịp hiểu đó rốt cuộc là gì, hai luồng điện quang rực cháy đã lóe lên giữa không trung, . Hắn đạp mạn thuyền, tung người lao vút lên, như con thiêu thân trắng tự lao vào biển lửa, đến cả đôi cánh cũng bị đốt cháy.
Thi thể của phi ngư, chim cẩm chước toàn bộ đều chuyển động, bám dày đặc dính lên phi thuyền, con thuyền này tựa như đã biến thành một chiếc thuyền ma bị xương cốt vây quanh.
Cuối chân trời sấm vạn cân gầm rít, như thần linh đang thai nghén cơn thịnh nộ ngút trời. Mưa bão mặn chát trút xuống xối xả, tiếng mưa ầm ầm như vạn quân xung phong, hơi thở tử vong từ biển sâu tràn ngập khắp đất trời.
Muôn vàn giọt mưa bỗng khựng lại giữa không trung. Nhìn kỹ mới phát hiện, đó hoàn toàn không phải là mưa, mà là vô số hạt lưu ly lấp lánh ánh vụn. Chúng tựa hàng tỷ vệt sao băng ngược dòng lao vút lên, nghiền nát biển mây, xé toạc cả vòm trời. Chúng cháy rực trong màn mưa, như pháo hoa cuồng nộ nở bung giữa đêm tối.
Con cự kình mình mẩy đầy thương tích gầm lên trong đau đớn, cả sống lưng khổng lồ của nó đã bị nhấn chìm trong biển lửa, mây tầng tán xạ ánh sáng rực rỡ như kim loại nóng chảy. Cơn đau dữ dội khơi dậy sự cuồng bạo trong huyết mạch nó, cặp nanh to đến mức người trưởng thành ôm không xuể đâm xuyên thân thuyền. Gió dữ rít lên tràn vào, phi thuyền như một chiếc lông vũ bị cuốn lật giữa cuồng phong.
Ánh sáng trường kiếm xuất vỏ vạch giữa không trung một dải cầu vồng bạc, kiếm quang xoay lượn, hạt mưa bắn tóe thành vòng tròn, chiếc nanh bị chém gãy làm hai.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!