Cách Bạch Lê giành thắng lợi quá mức khác lạ, song phản diện chịu thua đúng luật, nàng vẫn toại nguyện nhận được phần cược của mình.
Miếng thẻ ngọc trắng như mỡ dê óng ánh, nhu hòa, phản chiếu ánh trời. Trên đó chạm khắc một con cá sống động như thật, toàn thân trắng như tuyết, chỉ có đôi mắt là một chấm đen tuyền.
Đó là gia huy của Tiết thị Bạch Lãng Hải
- một đuôi kim lân.
Trong lòng nàng có chút nghi hoặc. Gia huy của Văn thị ở Yểm Nguyệt Phường là một vầng trăng non treo lơ lửng giữa không trung. Tiết thị dù gì cũng là một đại tiên môn danh tiếng hiển hách, sao lại lấy một con cá thân kiều thể nhược làm đồ đằng? Chẳng lẽ con cá này còn biết thổi bong bóng nữa sao?
"Sắc trời tối nay sao trông có vẻ hơi kỳ lạ?" Lăng Yên Yên đi cùng nàng trở về phòng, ngẩng đầu nhìn về phía chân trời xa.
Nhặt bảo
Bạch Lê cất thẻ ngọc đi, cũng ngước mắt nhìn theo.
Hoàng hôn trải xuống mặt biển một đại dương màu máu. Giữa bầu trời ngập huyết quang vang vọng khúc ai ca thê lương, tựa như gã khổng lồ dưới buổi chiều tà không biết mệt mỏi gõ vang hồi chuông hoàng hôn, phảng phất vẻ hoang lạnh như nghĩa địa.
Âm thanh ấy nghe vừa bi thương vừa thuần khiết, bi thương đến mức khiến lòng người nguội lạnh như tro tàn, thuần khiết đến mức có thể gột rửa hết mọi d*c v*ng của con người.
Gió trên cao hóa thành một hình người trong suốt, nửa thân trên bao phủ ánh sáng xanh lam mờ ảo, nửa th*n d*** vẫn là hình thái của gió. Tinh linh không rõ từ đâu xuất hiện ấy nắm lấy tay nàng, nhiệt tình mời gọi nàng tiến về một thế giới cực lạc chưa biết.
Bạch Lê khựng lại một chút, rồi trong vô thức bước theo.
"A Lê, ngươi định đi đâu?" Một tiếng quát của Lăng Yên Yên kéo thần trí nàng trở lại.
Ảo ảnh vỡ tan đầy đất, Bạch Lê rùng mình tỉnh táo lại, phát hiện bản thân đã đứng sát lan can thuyền, chỉ cần tiến thêm một bước nữa là sẽ rơi xuống vực trời vạn trượng.
Trước mắt huyết quang tràn ngập, hàng ngàn hàng vạn phi ngư, bầy cẩm chước yêu dị quấn chặt vào nhau, như một đám mây cuộn trào phát ra tiếng rít méo mó.
Những phi ngư, cẩm chước vốn chỉ để thưởng ngoạn, từng như hoa tươi cờ phướn vây quanh phi thuyền, ngoan ngoãn như thú nuôi. Nay lại tựa bị đánh thức thú tính trong máu, lao vào xé cắn, chém giết lẫn nhau.
"Chúng… rốt cuộc bị làm sao vậy?" Mặt Bạch Lê tái mét.
"Là âm thanh này… chính âm thanh này đang dẫn dụ chúng tàn sát lẫn nhau!" Lăng Yên Yên run giọng nói.
Âm thanh có sức mê hoặc và xuyên thấu ấy giống như bản độc tấu của Tử Thần, chậm rãi, tao nhã mà gảy lên chương nhạc hủy diệt huy hoàng.
Hàm phi ngư bị xé rách, nanh nhọn cắn thủng cổ chim cẩm chước. Trong làn máu tuôn trào, thân phi ngư cũng bị móng vuốt xé toạc gan phổi. Chúng như những dã thú săn mồi tàn bạo giết hại lẫn nhau, để mặc vô số bộ xương trắng hếu, nhẹ tênh rơi lả tả giữa không trung.
Đám mây máu thịt tung tóe ấy đang không ngừng áp sát, chúng không còn thỏa mãn với việc xé nát thân thể đồng loại, mà bắt đầu tấn công những người trên thuyền.
Chúng cuộn lại thành một khối đen kịt, bổ nhào về phía phi thuyền, tựa đàn ưng đen lao xuống săn giết những con bồ câu trắng yếu ớt.
Mọi người thét lên rồi chạy trốn về khoang thuyền. Lúc này trên boong có rất nhiều người, một khi hỗn loạn, dòng người liền như lũ cuốn, vô số lão nhân nữ tử, trẻ nhỏ thể trạng yếu bị ngã xuống đất, bị vô số bàn chân giẫm đạp qua.
Đau quá! Tóc Bạch Lê bị móng vuốt sắc của phi điểu quắp trúng. Tiên điểu sau khi bị khúc ca quỷ dị kích phát đã hóa thành ưng săn máu. Nàng tận mắt thấy một người bị giật phăng nửa khuôn mặt, những móng vuốt đỏ sắc ấy tàn bạo chẳng kém gì vuốt gấu.
Trên thân phi điểu đột nhiên bốc lên ngọn lửa xanh lam, chỉ trong chớp mắt đã hóa thành tro bụi bay tứ tán.
Lăng Yên Yên nhét một xấp phù lục vào tay nàng: "Cẩn thận, dùng cái này hộ thân!"
"Cảm… cảm ơn." Bạch Lê vô cùng xúc động, nàng biết phù lục trên người Lăng Yên Yên cũng chẳng còn bao nhiêu.
Khúc ai ca thê lương không ngừng áp sát, khối mây đen che kín trời đất kia cũng ngày một tiến gần. Tia điện trắng rực như rắn dài bò trườn, phát ra tiếng xì xì rít ghê người.
Trong đám mây đen ấy lóe lên một luồng lam quang sắc bén, dựng thẳng giữa không trung, tựa như thần kiếm treo lơ lửng nơi trời cao.
Luồng "kiếm quang" ấy chuyển động, tầng mây bị khuấy động, từng vòng gợn sóng lan tỏa xoay quanh trên không trung phía trên phi thuyền.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!