Cửa sổ hé mở, ánh sáng ban ngày trong trẻo tràn vào. Trên bàn cờ, quân đen trắng đan xen, cục diện có chiều sâu, thế cờ dần mở lớn, quân đen đã chiếm hơn nửa bàn cờ. Thỉnh thoảng vang lên tiếng quân cờ chạm vào mặt bàn trong trẻo, tạo nên một khung cảnh hài hòa, vui vẻ.
Những người khác đều xem rất chăm chú, chỉ có Bạch Lê là nhìn chẳng khác gì đọc thiên thư, từng giây từng phút trôi qua dài như cả năm.
Sau khi vở kịch náo nhiệt "nhóm nhân vật chính hành hiệp trượng nghĩa, bọn ác nhân tháo chạy tán loạn" hôm qua khép lại viên mãn, tình cảm giữa mọi người tiến triển thần tốc. Khó có dịp tụ họp đông đủ, chẳng biết ai là người mở lời đề nghị đánh cờ giết thời gian, thế là Bạch Lê, kẻ hoàn toàn mù tịt về kỳ nghệ cũng bị kéo tới ngồi xem cùng.
Nàng nhìn sang bên trái, Khương Biệt Hàn cầm quân trắng, chau mày trầm tư. Lại nhìn sang bên phải, Tiết Quỳnh Lâu cầm quân đen, ung dung thản nhiên. Trong bụng nàng thở dài một hơi thật dài.
Không hiểu gì cả.
Cả một buổi sáng cứ thế lê thê trôi qua trong sự nhàm chán.
Vì đã đọc qua nguyên tác, nàng dễ dàng nhận ra bàn cờ này gọi là Bàn Thải Vân , quân cờ mang tên Lưu Ly Tử. Cái tên phong nhã lại có phần phô trương như vậy, dĩ nhiên là xuất phát từ bút tích của Tiết Quỳnh Lâu.
Lục nghệ của bậc quân tử là kỹ năng bắt buộc của mỗi đệ tử Nho môn. Phản diện xuất thân từ thế gia Nho học kia, môn nào cũng luyện đến mức xuất chúng, tất cả đều trở thành vốn liếng để hắn ra tay hiểm độc.
Khương Biệt Hàn khóa chặt chân mày, kẹp quân trắng giữa các ngón tay, cầm quân mà do dự mãi không hạ xuống. Trái lại, Tiết Quỳnh Lâu lại tỏ ra vô cùng thảnh thơi, hạ quân nhanh gọn như bay. Nhưng dù vậy, từ đầu đến cuối hắn không nói một lời, tuân thủ quy củ "đánh cờ không nói", kiên nhẫn đợi Khương Biệt Hàn suy nghĩ cả một nén hương rồi mới chậm rãi di chuyển quân cờ.
Không ai lên tiếng, trong phòng yên tĩnh như thung lũng sâu.
Bạch Lê thực sự không chịu nổi nữa, bỗng nảy ra ý tưởng:
"Hay là chúng ta đặt cược đi, cược xem hai người này còn đi được mấy bước!"
Hai người đồng thời liếc nàng một cái. Tiết Quỳnh Lâu mắt không rời bàn cờ:
"Khương đạo hữu, đừng phân tâm, nàng ấy đang khích huynh đấy."
Bạch Lê, kẻ vừa định tráo kịch bản với phản diện: "……"
bị nhìn thấu mất rồi.
Thế nhưng câu nói ấy dường như trở thành cọng rơm cuối cùng đè sập lưng lạc đà. Mấy nước cờ cuối của Khương Biệt Hàn đi trong trạng thái lòng dạ rối bời, cuối cùng đành kết thúc một cách qua loa. Y thở dài một hơi thật sâu, đặt hai quân cờ xuống góc phải phía dưới, trầm giọng nói:
"Ta tự thẹn không bằng, xin nhận thua."
Trước khi đánh cờ, hai người còn lập ra tiền cược để tăng thêm thú vui, nên sau khi Khương Biệt Hàn bại trận, y rất tự giác giao ra một viên kiếm hoàn do chính tay mình luyện chế, đúng nghĩa đã cược thì phải chịu thua.
"Để ta thay Khương sư huynh đánh một ván."
Lăng Yên Yên, người vẫn luôn lặng lẽ quan sát ngồi xuống đối diện, đặt một tấm phù lục thượng phẩm ở góc bàn.
"Đây là phù do sư phụ đích thân vẽ trước khi lên đường, ta dùng nó làm tiền cược."
Ở góc bàn của Tiết Quỳnh Lâu đặt một miếng ngọc trắng như mỡ dê, lớn chừng bàn tay, bề mặt toả ra ánh sáng ấm áp, mịn màng. Trên đó chạm nổi hình cá bay, từng lớp vảy được khắc vô cùng tỉ mỉ, mỗi lớp đều được phủ một lớp vàng sang trọng, kín đáo mà không hề phô trương.
Lăng Yên Yên kẹp quân cờ trong tay, bỗng nở nụ cười ngượng ngùng:
"Tiết đạo hữu, kỳ nghệ của ta không tinh, huynh có thể nhường ta hai quân không?"
Khương Biệt Hàn có phần kinh ngạc, liếc nhìn nàng ta một cái.
Tiết Quỳnh Lâu mỉm cười:
"Đương nhiên là được."
Lăng Yên Yên cầm quân cờ, muốn hạ mà chưa hạ, bỗng lại nói:
"Nếu đã nhường rồi, vậy nhường luôn ba quân đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!