"Hóa ra huynh ở đây à, Tiết đạo hữu."
Tiếng gọi vọng lên từ bên dưới, Tiết Quỳnh Lâu hạ mắt nhìn xuống. Phi thuyền có kết cấu hai tầng trên dưới: tầng một tựa như một mâm bạc khổng lồ, tầng hai lại giống chiếc ly chân cao tinh xảo. Đứng ở tầng hai có thể thu hết cảnh vật vào tầm mắt. Hắn nhìn rõ thiếu nữ đứng bên lan can tầng dưới, kiễng chân vẫy tay về phía mình, ánh chiều tà phủ lên những sợi tóc lòa xòa của nàng một lớp sắc màu rực rỡ.
Từ nhỏ đến lớn, hắn đã gặp không biết bao nhiêu nữ nhân, nhiều như biển cả mênh mông… còn nàng chẳng qua chỉ là một đóa sóng nhỏ, có thể tan biến bất cứ lúc nào giữa đại dương ấy. Tiết Quỳnh Lâu không có cảm xúc gì đặc biệt, chỉ hơi hối hận vì ngày đó đã xử sự quá dây dưa, không dứt khoát. Nếu không thì trong kế hoạch hiện tại đã chẳng phải thêm vào một gánh nặng như thế này.
Trên cầu thang tiếp đó vang lên tiếng bước chân lộp cộp, tốc độ nàng chạy lên cũng khá nhanh.
"Tiết đạo hữu, một mình ngắm hoàng hôn sao?"
Thái độ của hắn có phần lạnh nhạt, Bạch Lê đành phải tự mình lên tiếng chào hỏi một cách khô khan trước.
Hắn lơ đãng gật đầu. Dẫu đang mỉm cười, nhưng ý cười chưa từng chạm tới đáy mắt, mang theo một tia xã giao giả tạo, miệng cười mà lòng chẳng hề động.
Bạch Lê cũng không nản chí. Nhân thiết của phản diện vốn là như vậy: bề ngoài ôn hòa lễ độ, trong lòng lạnh lẽo như băng. Đối với người không liên quan, hắn biết tiến biết lùi, giữ đúng chừng mực. Đối với kẻ có mưu đồ, hắn lại tỏ ra quan tâm chu đáo, bất kể đối diện với ai, hắn đều cư xử nhã nhặn, còn tâm tư thật sự thì khó lòng đoán thấu.
Ví như lúc này, hẳn là hắn đang hối hận vì ngày đó đã không trực tiếp vặn gãy cổ nàng. Giờ có nhóm nhân vật chính che chở, muốn xuống tay giết người lại trở nên phiền phức hơn nhiều.
"Tiết đạo hữu, từ Đông Vực đến Trung Vực xa như vậy, huynh đều đi một mình sao?"
Bạch Lê chủ động lên tiếng hỏi.
Nàng trông không ngốc nghếch như vẻ ngoài thể hiện. Có lẽ nàng đã phát giác ra điều gì đó, giờ đây là muốn lật ngược thế cờ, chủ động dò xét hắn chăng?
"Có không ít người từng cùng ta kết bạn đồng hành, chỉ là sau này đều mỗi người một ngả," Tiết Quỳnh Lâu đổi giọng, "nói là sinh ly tử biệt thì có lẽ chính xác hơn."
Nói ba câu thì cả ba không rời chủ đề tử vong, không hổ là ngươi
- đại phản diện.
"Chúng ta năm người nhất định sẽ cùng nhau đi đến cuối cùng, phải không?"
Bạch Lê vẫn giữ thái độ lạc quan đến mức cố chấp.
"Đã là bằng hữu, ắt sẽ chiếu cố lẫn nhau."
Tiết Quỳnh Lâu mỉm cười, rồi nói thêm:
"Chỉ là, Bạch đạo hữu dường như không cần được đặc biệt quan tâm."
"Vì sao ta lại không cần được đặc biệt quan tâm?" Rõ ràng ta là kẻ yếu nhất mà!
"Bạch đạo hữu rất giỏi chạy trốn."
"……"
Bạch Lê thở dài, cảm thấy hắn giống như một khối băng trơn tuột, không tìm thấy lấy một khe hở. Lại giống như cây quỳnh chi ngọc thụ đứng tách biệt với thế gian, đầu cành treo đầy những trái xanh nửa chín, trông non nớt vô hại. Chỉ có Bạch Lê mới biết, những tội nghiệt hắn gây ra suốt dọc đường này, dù có chẻ hết trúc trong thiên hạ cũng không thể ghi hết.
Trong nguyên tác, kết cục của hắn là thân bại danh liệt, vạn kiếm xuyên tim. Một đời mưu sâu tính kỹ, rốt cuộc tội chồng chất khó quay đầu, tự tay gánh lấy ác quả. Hiện tại hắn càng tuấn nhã xuất trần, khí độ hơn người bao nhiêu, thì ngày sau lại càng thê thảm nhục nhã bấy nhiêu.
Bạch Lê bỗng nảy sinh vài phần tò mò. Kim Lân Tiết thị vốn là thế gia đại tộc, người ta vẫn thường nói "con nhà ngàn vàng không đứng nơi hiểm địa", vậy mà khi ra ngoài chu du, hắn lại lẻ loi một mình?
Khương Biệt Hàn là đại sư huynh trụ cột của kiếm tông, Lăng Yên Yên là tiểu sư muội được đạo môn nâng niu trong lòng bàn tay. Chỉ riêng người này từ đầu đến cuối, dường như chưa từng nhắc tới bất kỳ thân hữu nào.
Khi hắn chết, cũng chỉ có một mình.
Máu trên thân hắn hòa cùng nước mưa từ trời cao, quyện lại thành hàng ngàn dòng suối nhỏ róc rách, chảy tràn về bốn phương tám hướng. Rễ cỏ cây đều bị máu ngâm thấm, ngấm sâu vào lớp đất đen tanh tưởi, dần hình thành một vòng xoáy huyết sắc khổng lồ, trông như một nấm mồ đơn sơ mà hoang lương.
Cho đến khi toàn thân máu chảy cạn, vẫn chẳng có ai đến thu nhặt thi thể cho hắn, chỉ có tàn dương bố thí cho hắn chút ánh sáng cuối cùng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!