Ánh rạng đông mỏng manh trải lên những viên gạch xanh bóng loáng có thể soi gương, chiếc xe ngựa bốn góc treo chuông loan đi ngang qua, để lại trên mặt đất từng tràng leng keng trong trẻo.
Sương sớm bị ánh nắng xua dạt về tận góc tường, dưới lớp áo ngoài hào nhoáng lúc nào cũng có những xó xỉnh bẩn thỉu. Chân tường loang lổ rải rác vết bùn, dấu máu và rêu xanh. Trong khe tường, một nhánh cỏ dại chật vật chen mình sống sót, giọt sương trên lá đục ngầu, đến cả ánh mặt trời cũng bỏ mặc không buồn đoái hoài.
"Đây là con nhà ai, sao lại ở đây một mình?"
"Trông đáng thương quá, lại hỏi xem?"
"Đừng xen vào việc người khác, biết đâu là chuyện tối qua…"
Tiếng bước chân đến gần rồi lại xa dần, thiếu nữ thế gia che dù hoa, cậu ấm cưỡi ngựa dắt chó, phu nhân cùng lão gia nắm tay tản bộ, lần lượt đi ngang qua trước mắt.
Ở góc tường có một xiên kẹo hồ lô ăn dở, lăn lóc đầy đất bụi. Bàn tay nhỏ mũm mĩm cẩn thận gạt chiếc lá khô dính bên trên, vừa định đưa vào miệng thì bên cạnh đã xuất hiện thêm một xiên kẹo hồ lô khác.
Những trái sơn tra đỏ tươi phủ lớp đường trắng như tuyết, nước đường óng ánh sắc hổ phách. Trắng tinh xen đỏ thắm, tựa cành hồng hạnh nở giữa bùn lầy tuyết cũ
- một chấm đỏ rực, thắp sáng cả một góc xuân.
Cô bé do dự ngẩng đầu lên, mang theo sự dò xét dè dặt đối với trần thế. Thứ đầu tiên cô bé nhìn thấy là vạt áo thêu từng mảng vảy vàng, khi người kia dừng bước thì nhẹ nhàng rủ xuống, lúc cử động lại có một dải đai vàng khảm ngọc rực rỡ ánh lên. Ngẩng cao hơn nữa liền chỉ thấy một màu trắng như cả đất trời sau tuyết phủ bạc, lớp tuyết trắng phau bị ánh nắng chiếu đến nóng rực.
Không phải thứ trắng nhạt nhòa, cũng chẳng phải trắng tinh thuần khiết, mà là thứ trắng tuyết chói lòa, sáng đến lóa mắt, như thể giữa trời đất chỉ còn lại duy nhất một màu này.
"Cái kia bẩn rồi, ăn cái này nhé, được không?"
Xiên kẹo hồ lô tỏa ra mùi ngọt ngào khiến người ta thèm thuồng, cô bé giống như một con thú nhỏ đầy thương tích, cảnh giác nhìn chằm chằm, nhưng không dám nhận.
Thiếu niên ngồi xổm xuống, ánh mắt ngang bằng với cô bé:
"muội tên là gì?"
Cô bé vẫn không nói gì.
Thiếu niên rất kiên nhẫn, từng câu hỏi được chậm rãi đưa ra.
"Muội đi một mình sao?"
"Nhà muội ở đâu?"
"Phụ mẫu muội đâu?"
Khi câu hỏi này được thốt ra, đồng tử cô bé khẽ co lại, xiên kẹo hồ lô tuột khỏi tay, lăn vào vũng bùn nơi góc tường, hoàn toàn không thể ăn được nữa.
"Ừm… muội là trốn ra sao?"
Giọng nói hay như ngọc vỡ, nhưng lại vang lên như sét đánh giữa trời quang.
Như một hòn đá ném vào mặt hồ đang đóng băng, gương mặt nhỏ vốn bình lặng "rắc" một tiếng nứt vỡ, làn nước lạnh lẽo trào ra, trong nước toàn là máu tanh và xương trắng…
Toàn thân cô bé run rẩy, quay đầu định bỏ chạy, thiếu niên đưa tay nhẹ nhàng đặt lên vai cô bé…
"Muội muốn trốn trốn tránh tránh cả đời, hay là… báo thù rửa hận cho phụ mẫu mình?"
"Báo… báo thù ư?"
Giọng cô bé nhỏ như tiếng muỗi vo ve, tràn đầy sự giằng xé và bất lực:
"Nhưng… nhưng phụ mẫu dặn muội phải sống cho tốt, phải… phải bình an…"
"Bình an sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!