Chương 1: Đồng đội đáng tin cậy

"…Đạo hữu?" Có người khẽ gọi nàng trong bóng tối.

Ồn quá, tối qua nàng học bài thức trắng cả đêm, bây giờ chỉ muốn ngủ bù cũng không yên, thật phiền. Nói đi cũng phải nói lại, giọng nói này… sao như chưa từng nghe bao giờ?

"Đạo hữu, nếu ngươi còn không tỉnh, e rằng chúng ta đều sẽ chết mất."

Nói nhảm gì vậy? Nhà ai có đứa trẻ bị "bệnh trung nhị"(1) phát tác vậy chứ ? Nhưng mà giọng điệu thì phải nói là diễn giống lắm, còn gọi người ta là "đạo hữu" nữa chứ, chẳng lẽ hắn đang bắt chước nhân vật trong tiểu thuyết tu tiên nào đó? Hay là đang tập diễn kịch?

"Ta không đùa đâu, chỉ còn một canh giờ thôi."

Một tia sáng không biết từ đâu lóe lên trước mắt, như sấm sét xé toạc bóng đêm. Bạch Lê giật mình tỉnh khỏi giấc ngủ dài, quần áo ướt đẫm mồ hôi lạnh, cái lạnh của đêm tối như con rắn trườn dọc sống lưng, khiến nàng rùng mình.

Bóng tối.

Tầm mắt nhìn tới đâu cũng chỉ là bóng đen, cơn hoảng loạn bất ngờ khiến máu dồn không kịp lên não, tầm nhìn mờ hẳn đi. Mãi một lúc sau nàng mới dần nhìn rõ xung quanh.

Một không gian tối tăm khép kín, hai bên có hình dáng giống như cửa sổ. Ánh lửa vàng vọt len qua khe hở chiếu vào, in xuống mặt đất những ô bóng như song cửa.

Bạch Lê muốn đứng dậy mở cửa sổ để xem thử mình đang ở đâu, nhưng rất nhanh đã phát hiện hai tay bị trói chặt. Hơn nữa dường như nàng đã nằm ở đây rất lâu, toàn thân đau đớn như bị cỗ xe chiến trận nghiền nát thần kinh vậy.

Nếu đây là diễn kịch thì cũng quá thật đi, căn bản không phải bối cảnh mà câu lạc bộ sinh viên bình thường bày ra được.

Hơn nữa tay nàng đã cứng lại, chứng tỏ bị trói bất động ít nhất hơn một tiếng. Toàn thân mềm oặt không còn sức, chắc chắn là thật sự bị giở trò, còn bị cho uống mê dược nữa. Đây là đang ngược đãi diễn viên đúng không? Bạch Lê thậm chí còn thoáng nảy ra một ý nghĩ rợn người, chẳng lẽ nàng đã rơi vào một đoàn làm phim vô lương tâm nào đó? nàng chỉ có thể cố sức giãy giụa sợi dây giống như trong phim, nhưng hoàn toàn vô ích, sợi dây thậm chí còn tự siết chặt hơn, cứa sâu vào da thịt.

"Nếu không muốn tay mình bị siết đứt, thì đừng hành động thiếu suy nghĩ."

Giọng nói từng vang lên trong giấc mơ lại vọng tới từ phía sau lưng. Đến lúc này Bạch Lê mới nhận ra phía sau mình còn có người, hơn nữa nghe giọng thì rõ ràng là một thiếu niên còn chưa trưởng thành.

"Siết… đứt?" Nàng khẽ rùng mình.

"Loại dây này càng động sẽ càng siết chặt. Nếu đến lúc đó tay chúng ta đứt rồi, vậy thì…"

Giọng nói nhẹ nhàng ấy khiến tim người ta treo lơ lửng, như thể hắn cố ý áp sát bên cổ thì thầm, úp mở để kéo dài cảm giác hồi hộp. Rồi hắn khẽ nói nốt nửa câu còn lại:

"... thì cũng không còn cần phải sống nữa."

"Nói đùa thôi phải không?" Bạch Lê đành phải miễn cưỡng chấp nhận hoàn cảnh hiện tại, nhưng chuyện này thật sự quá hoang đường.

"Đạo hữu chưa từng nghe danh Văn Thị ở Lung Châu sao? Hiện giờ chúng ta đang ở trên địa bàn của bọn họ."

Lung Châu… Văn Thị?

Khoan đã, cái tên này hình như từng xuất hiện trong một bộ tiểu thuyết tu tiên mà nàng mới đọc gần đây.

Cuối cùng thì Bạch Lê cũng hiểu mình đang ở đâu, xem ra nàng cũng đã gia nhập đội quân "xuyên sách" đông đảo kia rồi.

Mà cuốn tiểu thuyết nàng xuyên vào lại có một cái tên nhạt nhẽo đến mức vô vị: "con đường tu tiên dài dằng dặc".

Điều khiến nàng bấm mở trang đầu tiên của cuốn truyện này lúc ban đầu chính là tuyến tình cảm tươi mới, tự nhiên, không hề làm màu của nó. không hề có mấy vụ tam giác cẩu huyết kiểu "ta yêu chàng, chàng yêu nàng ấy", cũng chẳng có mấy tình tiết ngốc nghếch như "vì nàng, ta có thể chống lại cả thiên hạ", nam nữ chính là thanh mai trúc mã, nên chẳng ai có thể cắt đứt mối ràng buộc giữa hai người, bao nhiêu sóng gió chỉ càng khiến họ kiên định với lựa chọn của mình hơn.

Kiểu phát triển tình cảm gọn gàng, không dây dưa này khiến người ta khó mà không có thiện cảm, thậm chí còn có chút phong thái của Thần Điêu Hiệp Lữ.

Còn về Văn Thị ở Lung Châu này, trong truyện cũng coi như là tuyến nhân vật phụ có tiếng tăm, là một trong những cổ đông lớn của Yểm Nguyệt Phường, bề ngoài làm ăn với danh nghĩa cửa hàng đan dược bí truyền, nhưng trong tối lại làm vô số chuyện ác, bắt cóc thiếu niên thiếu nữ xinh đẹp khắp nơi, bắt họ làm " lô đỉnh", rồi mang ra các phường chợ hoa để đem bán đấu giá.

Môn phái của nữ chính Lăng Yên Yên và nam chính Khương Biệt Hàn là tiên tông đứng đầu thiên hạ, sau khi biết chuyện bẩn thỉu của Văn Thị thì lập tức phái đệ tử đi tiêu diệt, trên đường đi Lăng Yên Yên bị Văn Thị bắt cóc, may mà cuối cùng Khương Biệt Hàn kịp thời tới cứu nàng ta, diễn một màn anh hùng cứu mỹ nhân có chút mạo hiểm nhưng kết cục vẫn tốt đẹp.

Đáng tiếc là nàng chưa đọc hết cả cuốn truyện, chỉ xem spoil kết cục trên mạng. Không ngoài dự đoán, người tốt thì sống, kẻ xấu thì chết. Một cái kết ai cũng vui vẻ như thế, trái lại lại trở nên khá tầm thường.

Nhưng đó vẫn chưa phải trọng điểm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!