Người đủ đặc biệt với Hứa Tịch Ngôn
Hứa Tịch Ngôn cất điện thoại, quay đầu nhìn Văn Nhiễm: "Muốn xuống xe không?"
"Hả?"
Cô thật sự nghiêng người gõ nhẹ vào lưng ghế lái: "Anh Tưởng, làm ơn tấp xe vào lề."
Chờ xe từ từ tấp vào lề đường, cô nhảy xuống xe, chống tay vào cửa nhìn Văn Nhiễm: "Muốn xuống không?"
Văn Nhiễm lặng lẽ nhìn Hứa Tịch Ngôn đứng ngoài cửa xe.
Đèn đường và đèn trong xe là hai sắc độ vàng khác nhau, như thể Hứa Tịch Ngôn đang được ngâm trong một ly cocktail nhiều lớp tuyệt đẹp. Cô đang nhai kẹo cao su, đôi môi đỏ khẽ động, giống như quả anh đào tươi nhất trên chiếc bánh phủ kem sữa.
Giống như sự cám dỗ ngọt ngào nhất trên thế gian.
Văn Nhiễm nói: "Còn hành lý và hộp dụng cụ của mình..."
"Sẽ có người lo liệu."
Văn Nhiễm cúi người chào rồi bước xuống xe, trước khi Hứa Tịch Ngôn đóng cửa lại, cô nghiêng vào trong nói một câu: "Anh Tưởng, vất vả rồi."
"Không có gì không có gì."
Chiếc xe thương vụ chạy đi, lúc này Văn Nhiễm mới nhận ra nơi Hứa Tịch Ngôn cho dừng xe là ngay đầu một con hẻm cũ, đèn đường uốn cong tạo thành hình dáng cổ kính, bên cạnh là một bụi cây, có những bông hoa nhỏ đang nở rộ, mà một người miền Nam như Văn Nhiễm chưa từng thấy trước đây.
Phía sau là mái ngói xanh xám và cửa gỗ đỏ thẫm, đóng kín từ lâu, cả thế giới yên tĩnh và thanh bình.
Gió xuân ở miền Bắc se sắt hơn miền Nam, thổi lên mặt mang lại cảm giác rõ rệt.
Văn Nhiễm hỏi: "Giờ thì sao?"
"Sao là sao?"
"Cậu định tìm gió xuân phương Bắc như thế nào?"
"Hay là..." Hứa Tịch Ngôn đưa mắt nhìn một vòng, ánh mắt dừng lại trên một chiếc mô tô màu xanh dương đậm: "Bọn mình cưỡi đại chiếc xe kia nhé?"
Văn Nhiễm không hiểu về mô tô, nhưng nhìn là biết chiếc xe ấy đã được độ lại.
Trên đường chưa từng thấy kiểu màu xanh dương đậm đó, như một mảng xanh nơi tận cùng biển cả.
Hứa Tịch Ngôn thật sự bước tới, đôi chân dài thẳng tắp, tư thế ngồi lên mô tô luôn đẹp mắt. Khi cô cúi đầu nhìn đồng hồ xăng, mái tóc xoăn dài rũ khỏi vai, ngọn tóc khẽ lay động trong gió đêm.
Cô giống như đang nghiên cứu cách nào mà không có chìa khóa vẫn có thể nổ máy chạy đi.
Đêm rất yên, thỉnh thoảng có xe chạy ngang, ánh đèn xe vụt qua, soi sáng khuôn mặt nàng.
Hứa Tịch Ngôn ngẩng mặt hỏi Văn Nhiễm: "Cậu không ngăn mình à?"
Văn Nhiễm mặt không đổi sắc: "Nhìn là biết xe của cậu."
Hứa Tịch Ngôn cong môi: "Tối nay vốn có cuộc họp, nhưng phía bên thiết bị gặp trục trặc, dời sang sáng mai, nên mình tự lái xe ra ngoài. Lúc đi đến đây, bỗng dưng nghĩ đến cậu."
"Nghĩ đến mình cái gì?"
"Nghĩ đến việc cậu không sợ ngồi xe của mình."
"Cho nên cậu mới gọi tài xế tới đón, rồi cùng đến sân bay." Văn Nhiễm nói: "Thật quá tùy hứng."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!