Chương 4: (Vô Đề)

Tôi nhìn chằm chằm Lương Phàm, từng chữ từng chữ hỏi:

"Là sao?"

"Lâm Lâm, em nghe anh giải thích…" Anh bước nhanh tới, muốn kéo tay tôi.

Tôi lùi lại một bước, tránh đi.

"Vào trong nói."

Tôi xoay người đi vào phòng ngủ, anh đi theo vào.

Tôi trở tay đóng sầm cửa lại, ngăn hết mọi thứ trong phòng khách ở bên ngoài.

"Không phải anh đã đồng ý với em rồi sao?"

Tôi ghìm giọng xuống, nhưng lửa giận thì không ghìm được.

"Ngày nào bố anh cũng gọi điện, nói mẹ anh cầm dao làm bếp chửi ông ấy."

Anh đầy vẻ khó xử.

"Anh biết làm sao bây giờ?"

"Anh không thể thật sự mặc kệ bà được chứ?"

"Vậy nên anh lừa em?" Tôi nhìn chằm chằm anh. "Anh coi lời em như gió thoảng bên tai?"

"Chỉ mấy ngày thôi!"

"Lâm Lâm, anh đảm bảo, chỉ ở mấy ngày thôi, đợi họ nguôi nguôi, anh sẽ đưa bà về!"

Anh giơ tay lên, như đang thề.

Mấy ngày?

Tôi nhìn anh, đột nhiên cảm thấy rất xa lạ.

Từ "con mình sinh thì tự mình nuôi", đến "mẹ sẽ giúp con trông", rồi đến bây giờ là "chỉ ở mấy ngày".

Trong căn nhà này, dường như mãi mãi chỉ có mình tôi là người phải nhượng bộ.

Tôi mở cửa ra.

Đi vào bếp, buộc tạp dề.

Vo gạo, rửa rau, cắt thịt.

Trong bếp chỉ có một mình tôi tất bật.

Nửa tiếng sau, mùi cơm canh bay ra.

Tôi bảo Đại Bảo ra phòng khách gọi một tiếng: "Bà nội, ăn cơm."

Không ai xin lỗi, cũng không ai nói cảm ơn.

Mọi người im lặng ăn xong một bữa cơm, như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.

Bữa cơm này, vừa ăn là ăn suốt năm năm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!