Chương 2: (Vô Đề)

Ánh mắt bà né tránh một chút, rồi lập tức trở nên đương nhiên: "Tôi có đi! Bà ấy nhìn nhầm rồi!"

Tôi đưa cho bà xem bức ảnh cô Vương gửi, bà vẫn không chịu thừa nhận.

Tôi kể chuyện này cho Lương Phàm.

Anh nghe xong, im lặng rất lâu, cuối cùng mới nghẹn ra một câu: "Anh sẽ nói với bà, sau này đừng băng qua đường lớn nữa."

"Bà còn chưa học hết lớp Hai tiểu học, không hiểu mấy chuyện này, em cũng đừng chấp bà."

Tôi nhìn anh, trong lòng nghèn nghẹn.

Tôi quan tâm đến sự an toàn của Đại Bảo, trong mắt anh lại là đang so đo với mẹ chồng.

Từ ngày đó, tôi mua cho Đại Bảo một chiếc đồng hồ điện thoại, mỗi ngày dặn con phải đi lối đi bộ ngầm sau giờ tan học.

Trưa thứ bảy, tôi từ ngoài về nhà, vừa mở cửa ra đã thấy mẹ chồng vừa nghe nhạc vừa đút cơm cho Đại Bảo.

Bà cho một thìa cơm và thức ăn vào miệng mình.

Bà nhai chậm rãi.

Rồi dùng thìa móc từ miệng mình ra, đút vào miệng Đại Bảo.

"Mẹ!" Tôi lao tới. "Mẹ đang làm gì vậy?!"

Mẹ chồng bị tôi làm cho giật mình.

"Đút cơm mà, sao thế?"

"Tôi đã nói rất nhiều lần rồi, có vi khuẩn!"

"Không vệ sinh, mẹ ăn rồi thì không được cho Đại Bảo ăn!" Tôi gần như hét lên.

"Vi khuẩn cái gì?" Bà chẳng coi ra gì. "Lúc nhỏ các người chẳng phải đều được nuôi như vậy sao?"

"Không phải vẫn lớn lên khỏe mạnh sao?"

Tôi giật lấy bát và thìa: "Sau này không được đút kiểu này nữa!"

Bà bĩu môi, không nói gì.

Tôi biết, bà sẽ không thay đổi.

Tôi bắt đầu rèn cho Đại Bảo tự ăn, không để bà đút nữa.

Video ngắn trong điện thoại của mẹ chồng, mỗi ngày đều mở to hết cỡ.

Phòng khách suốt ngày vang lên những câu kiểu "mọi người bấm tim, bấm 666" cùng đủ loại phim ngắn.

Tôi nói một lần, bà vặn nhỏ một chút.

Tôi vừa quay vào phòng, âm lượng lại lập tức to lên.

Cuộc sống cứ kéo co và chịu đựng như vậy, từng ngày trôi qua.

Mẹ chồng có chủ đề mới.

"Con dâu nhà lão Lý đối diện lại sinh thêm con trai."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!