"Chú, Lâm Lâm muốn mua nhà!" Trong đám cưới, Lương Phàm hơi ngà ngà say, nói chuyện với chú ba.
Mẹ chồng ngồi bên cạnh tôi, đột nhiên đứng bật dậy, lạnh giọng nói:
"Mua nhà? Tôi không có tiền, tôi có nhà để ở rồi, ai muốn mua thì người đó tự bỏ tiền."
Tiếng ồn ào lập tức im bặt.
Nụ cười của tôi cứng lại, xoay người đi vào nhà vệ sinh.
Nhiều năm sau, tôi hỏi mẹ chồng: "Không phải mẹ thích ở quê sao?"
Bà thản nhiên nói: "Tôi không muốn ở quê nữa, muốn ở đây."
Tôi hỏi: "Sao không đến nhà anh cả và em chồng ở?"
Mẹ chồng nói: "Ở chỗ hai đứa nó tôi không thoải mái."
"Tôi biết cô không muốn tôi ở đây."
"Nhưng tôi nói cho cô biết, ở nhà con trai là chuyện đương nhiên, tôi nhất định phải ở nhà cô."
Chúng tôi nhắm trúng một căn nhà bốn phòng ngủ hai nhà vệ sinh, tiền trả trước còn thiếu tám vạn.
Lương Phàm gọi điện mấy lần, hỏi mẹ chồng có thể cho mượn một, hai vạn không, trong vòng hai năm sẽ trả lại bà.
Trong điện thoại, giọng mẹ chồng đầy vẻ mất kiên nhẫn.
"Tôi còn tiền đâu?"
"Anh cả của cậu năm kia kết hôn mua nhà đã tốn không ít tiền."
Lương Phàm cúp điện thoại, một mình đứng ở ban công, hút hết điếu này đến điếu khác.
Bố mẹ tôi lấy cả tiền dưỡng già ra, còn đi vay mượn họ hàng một vòng, giúp tôi góp đủ.
Ngày dọn vào nhà mới, tôi nghe thấy giọng oán trách của em chồng:
"Mẹ cũng thật là, nhà cậu út xây nhà, bà lập tức cho hai vạn…"
"Anh hai mua nhà, bà không cho một đồng nào…"
"Anh, anh đừng nói với chị dâu hai nhé…"
Phần sau tôi không nghe nữa.
Gió bên ngoài thổi vào, hơi lạnh.
Đại Bảo sắp hai tuổi, là con trai.
Sau khi nghỉ thai sản xong, ban ngày tôi gửi con vào trung tâm giữ trẻ đắt đỏ, buổi tối tan làm lại đón về.
Tôi tắm xong cho Đại Bảo, dỗ ngủ xong, đã gần mười một giờ.
Tôi dựa vào ghế sofa, mệt đến mức th* d*c.
Lương Phàm từ trong bếp đi ra, đưa cho tôi một quả quýt đã bóc vỏ:
"Tháng sau anh sẽ theo một dự án mới, sẽ rất bận."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!