Chương 9: (Vô Đề)

Hoàng Nhị cứng họng, không nói nên lời, đành quay sang cầu cứu Quý Trường Thiên: "Điện hạ, ngài không quản hắn ta à?"

"Sao ta phải quản?" Quý Trường Thiên điềm nhiên phe phẩy quạt, "Chuyện nội bộ của ám vệ, các ngươi phải tự giải quyết. Ta nhúng tay vào thì không hay đâu."

Thời Cửu gật đầu đồng tình.

Tranh chấp giữa đồng nghiệp thì nên để họ tự giải quyết. Kéo sếp vào để gây áp lực là không nên.

"Nhưng mà, nếu các ngươi đều không chịu nhường, ta có thể gợi ý. Hai người hãy tỉ thí một trận, ai thua người đó đánh xe, thế nào?"

"Tỉ thí cái gì?"

"Việc đó do các ngươi tự quyết định."

"Hay là hai người đánh nhau một trận đi?" Thập Lục rất thích hóng chuyện, "Đánh đến khi nào đối phương tâm phục khẩu phục thì thôi."

Hoàng Nhị xua tay: "Vì chút chuyện nhỏ này mà đánh nhau thì quá tổn thương tình cảm. Hơn nữa, lát nữa còn phải đi, lỡ bị thương thì lại lỡ việc."

Thập Lục bĩu môi: "Ta thấy ngươi sợ rồi. Sợ thua tiểu đệ rồi mất mặt chứ gì."

Hoàng Nhị mặc kệ hắn, quay sang khoác vai Thời Cửu: "Thế này đi, Thập Cửu, ngươi nhìn thẳng vào mắt ta."

Thời Cửu ngước mắt lên: "Làm gì?"

"Chúng ta cứ đối mặt như thế này, nhìn nhau, ai cười trước người đó thua."

Thử thách không được cười sao.

Người xưa cũng chơi trò này à?

Thập Lục nghe vậy thì giật mình, lập tức ghé vào tai Thời Cửu, nói nhỏ: "Đừng đồng ý, nhất định đừng đồng ý! Hoàng Nhị ca dùng chiêu này trị tiểu đệ mười mấy năm rồi, lần nào cũng thành công, chưa bao giờ thua!"

Thời Cửu gật đầu: "Được, ta chấp nhận."

Thập Lục: "???"

Thấy cậu đồng ý, Hoàng Nhị mỉm cười đắc thắng: "Vậy thì, mời điện hạ làm người chứng kiến thắng thua cho bọn ta."

Quý Trường Thiên cười tủm tỉm: "Được thôi."

Hắn nhìn Hoàng Nhị, rồi lại nhìn Thời Cửu: "Sẵn sàng chưa?"

Hoàng Nhị dồn khí vào đan điền, mặt mày nghiêm nghị như nước.

Chiếc quạt của Quý Trường Thiên "sột" một tiếng khép lại, gõ vào lòng bàn tay: "Bắt đầu."

Hai người nhìn chằm chằm vào nhau. Ba giây trôi qua, cả hai vẫn bình thường.

Mười giây trôi qua, mí mắt Hoàng Nhị bắt đầu giật giật, nhưng vẫn giữ được nét mặt.

Hai mươi giây trôi qua, khóe miệng cũng bắt đầu run.

Ba mươi giây trôi qua…

"Hahaha! Khụ khụ khụ!!" Cuối cùng Hoàng Nhị cũng bị vỡ thế trận, bật cười ha hả, cười đến nỗi phải cúi gập người, thở hổn hển, "Ngươi... Tên nhóc này, làm sao mà nhịn cười được vậy!"

Vẻ mặt Thời Cửu không hề thay đổi, khóe miệng cũng không nhếch lên dù chỉ một chút. Cậu chỉ bình thản nói: "Ngươi thua rồi."

Hoàng Nhị cười đau cả bụng, bám vào vai cậu đứng thẳng lên, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt điềm tĩnh, nghiêm nghị của cậu, không thể tin nổi: 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!