Quý Trường Thiên dùng khăn tắm quấn người cậu lại, cẩn thận bế lên giường.
Tiểu ám vệ vẫn chưa tỉnh, ngược lại còn ngủ say hơn.
Không biết tối nay rốt cuộc là ai chăm sóc ai. Quý Trường Thiên ngập ngừng một lát, vẫn quyết định đã giúp thì giúp cho trót, mặc quần áo cho tiểu ám vệ đang tr*n tr**ng.
Hắn tìm thấy gói đồ của Thời Cửu trên ghế, mở ra lấy một bộ đồ sạch sẽ. Lúc này, hắn thấy có một vật gì đó màu vàng óng ánh ló ra từ trong gói.
Đúng là vàng thật.
Rốt cuộc tiểu ám vệ này định làm gì mà mang theo nhiều vàng như vậy? Và số vàng này từ đâu mà có?
Quý Trường Thiên sinh ra trong hoàng tộc, từ nhỏ đã quen với sự dối trá. Nhiều năm qua, hắn tự tin rằng đã nhìn thấu mọi hành động, lời nói của một người, không một sự giả dối nào có thể qua được mắt hắn. Thế nhưng lúc này hắn lại không thể nhìn thấu suy nghĩ của tiểu ám vệ kia.
Nếu là Huyền Ảnh Vệ thì vừa rồi cậu nên giả vờ ngủ để lừa hắn lộ tẩy. Việc hắn bế cậu lên giường đã là tự lộ tẩy rồi, mục đích cũng đạt được.
Nhưng hắn lại vô cùng chắc chắn rằng cậu không hề giả vờ ngủ.
Tiểu ám vệ này hoàn toàn khác với tất cả những nội gián từng được cài vào bên cạnh hắn. Mỗi hành động của cậu đều kỳ lạ đến mức khó hiểu, như thể cậu chẳng có mục đích gì, chỉ đơn thuần là đến để sống qua ngày, ăn uống miễn phí.
Hừm, chưa chắc được, cứ theo dõi thêm đã.
Thế là Quý Trường Thiên buộc lại gói đồ, đứng cạnh giường nhìn Thời Cửu thêm nửa khắc, cuối cùng cũng mặc xong quần áo cho cậu.
Hắn nhìn cậu từ đầu đến chân, cảm thấy có gì đó không ổn. Dù cơ bắp săn chắc vừa vặn, nhưng hình như lại thiếu đi một cái gì đó.
Quá sạch sẽ.
Hắn biết quá trình huấn luyện của Huyền Ảnh Vệ cực kỳ khắc nghiệt, người nào trụ lại được đều rất phi thường. Nhưng trên người Thập Cửu lại không có lấy một vết sẹo, điều này làm sao có thể?
Chỉ có lòng bàn tay và đầu ngón tay là có vết chai mờ do cầm đao, nhưng trông cũng khá mới.
Hơn nữa, cậu ngủ say đến mức đó nhưng vẫn có thể giữ được trạng thái thu mình. Giữ được trạng thái đó đòi hỏi sự tập trung cao độ. Ngay cả bản thân Quý Trường Thiên, để duy trì vẻ "ốm yếu" cũng phải luôn cẩn thận, chỉ cần lơ là một chút là lộ. Vì thế hắn không bao giờ dám ngủ quá sâu, vì một khi chìm vào giấc ngủ, cơ thể sẽ mất kiểm soát.
Thập Cửu ngủ say như chết mà không hề phá vỡ trạng thái thu mình, làm thế nào mà cậu làm được?
Duy trì trạng thái đó suốt 12 canh giờ một ngày, tiêu hao thể lực rất lớn, thảo nào cậu ăn nhiều, ngủ nhiều thế.
Nghiên cứu mãi mà không hiểu được bí mật trên người tiểu ám vệ, Quý Trường Thiên đành bỏ cuộc. Hắn nằm xuống giường với tâm trạng phức tạp, nhắm mắt đi ngủ.
Giấc mơ bị gián đoạn trước đó lại tiếp tục, hay nói đúng hơn, suốt hai mươi năm qua hắn luôn mơ đi mơ lại cùng một giấc mơ.
Cơ thể hắn rất lạnh, như vừa được vớt lên từ một cái hồ băng. Hắn mở mắt ra, nhìn thấy vô số khuôn mặt giống hệt nhau.
Những con người như được khắc ra từ cùng một khuôn, chia thành vô số mảnh, có người béo, người gầy, người cao, người thấp. Hắn không thể nhận ra họ là ai. Hắn chỉ thấy vô số khuôn mặt đó vây quanh mình, có người đang ân cần hỏi thăm, có người thờ ơ đứng nhìn, có người giận dữ đập vỡ chén trà trên bàn, tiếng sứ vỡ chói tai, có người run rẩy quỳ trên đất.
Họ dùng chung một khuôn mặt, nhưng lại làm những việc hoàn toàn khác nhau. Ai là phụ hoàng của hắn, ai là mẫu phi của hắn? Hắn không thể nhận ra.
Không đúng, mẫu phi đã mất rồi, không có mẫu phi ở đây.
Cảnh tượng trước mắt thật kỳ lạ. Hắn mở to mắt, cố gắng nhận rõ từng khuôn mặt, nhưng tầm nhìn lại càng trở nên mơ hồ. Cơn đau đầu dữ dội ập đến, hắn vô thức ôm lấy đầu thì chạm phải lớp băng gạc và cả vết máu rỉ ra từ đó.
Hắn nhìn thấy người đàn ông đang giận dữ kia quay người lại nhìn hắn, rồi từng bước đến gần.
Quý Trường Thiên đột ngột bừng tỉnh khỏi cơn mơ.
Thời Cửu đóng cửa sổ, ngăn tiếng mưa từ bên ngoài. Cậu nghe thấy tiếng động của hắn thì quay đầu lại: "Điện hạ?"
Quý Trường Thiên không đáp, chỉ từ từ nhắm mắt lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!