Đoàn người tiếp tục đi về phía bắc, qua cầu, đến trạm dịch gần nhất thì trời cũng đã nhá nhem tối.
Xuống khỏi lưng ngựa, Thời Cửu mới nhớ ra hình như mình đã quên nhảy sông.
Bị Hoàng Nhị ngắt lời, quả thật cậu cũng không còn muốn chết nữa. Ninh Vương thảm như vậy mà còn sống được, cậu chỉ mới giết hai người đồng nghiệp, cũng chưa đến mức phải tìm đến cái chết.
Dù sao thì cơ hội giết đồng nghiệp sau này còn nhiều.
Lính trạm dịch nhanh chóng ra đón, nhiệt tình giúp họ dắt ngựa: "Hoan nghênh Ninh Vương Điện hạ, chúng thần đã đợi ở đây từ lâu."
Quý Trường Thiên bước xuống xe ngựa, dùng quạt che miệng ngáp một cái, ra vẻ vừa mới tỉnh ngủ.
Hắn vươn vai, nhìn trời rồi nói với lính trạm dịch: "Ta hơi đói, có cơm nước gì không?"
"Có, có chứ ạ! Biết Điện hạ đến nên chúng thần đã chuẩn bị sẵn rượu ngon thức ăn ngon, chỉ đợi mỗi người thôi!"
"Ừm, được lắm." Quý Trường Thiên cười, liếc mắt ra hiệu cho Hoàng Nhị. Hoàng Nhị lập tức lấy ra vài thỏi bạc vụn, đặt vào tay lính trạm dịch.
Lính trạm dịch cười tươi như hoa: "Mời các vị vào trong."
Năm người bước vào trạm dịch, đúng như lời lính trạm dịch nói, một bàn đầy ắp rượu thịt đã được bày sẵn ở đại sảnh, đủ cả gà, vịt, cá, heo.
Đúng là Vương gia địa vị cao có khác, trạm dịch dọc đường đều phải chuẩn bị sẵn sàng chờ đón.
Thời Cửu ngửi thấy mùi thơm của đồ ăn, thì cảm thấy mình cũng đói rồi.
Không hiểu sao, hình như từ khi xuyên không tới đây cậu rất dễ đói.
Mọi người quây quần bên bàn, Hoàng Nhị cầm đũa lên trước, nếm thử từng món một rồi nói: "Không có độc."
Thời Cửu: "…"
Ám vệ còn phải thử độc sao?
Cậu nhìn chén rượu trên bàn, rồi lại nhìn Hoàng Nhị: "Sao ngươi không thử rượu này?"
"Thử nó làm gì? Điện hạ có uống rượu đâu, đồ ngốc mới hạ độc vào rượu."
"Vậy nhỡ hạ cho chúng ta, đầu độc chúng ta rồi thì ai bảo vệ Điện hạ?"
Hoàng Nhị ngẩn ra một chút: "Ngươi nói cũng có lý. Nhưng thức ăn thì ta thử hết rồi, rượu để các ngươi thử nhé? Ai tình nguyện nào?"
Thời Cửu lập tức quay mặt đi: "Ta không thích uống rượu."
Hoàng Nhị: "?"
Thập Lục giơ cánh tay đang băng bó lên: "Có thương tích trong người, ta cũng không uống rượu."
Hoàng Nhị: "?"
Thập Ngũ gãi gãi mặt: "Ấy… Tối nay ta phải canh đêm, ta cũng không uống."
Hoàng Nhị: "??"
Hoàng Nhị tức đến nghiến răng nghiến lợi, chỉ trỏ: "Nhìn các ngươi kìa, nhát như chuột! Được, các người không uống, vậy ta tự uống một mình."
Nói rồi hắn ta mở nút vò rượu, mùi thơm nồng nàn lập tức lan tỏa. Lính trạm dịch lại tiến đến, đặt một ấm trà lên bàn: "Nếu các vị không uống rượu, chúng ta cũng có chuẩn bị trà đây."
Hoàng Nhị liếc mắt ra hiệu cho ba người đối diện, mặt viết rõ "còn dám chối nữa thì biết tay ta". Thập Ngũ cầm ấm trà lên, rót cho mình một chén, uống cạn một hơi:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!