Chương 5: (Vô Đề)

Thời Cửu: "..."

Câu hỏi này khó trả lời ghê.

Không phải không dám nói, mà là cậu không biết nên dùng từ ngữ nào để khen ngợi một người cổ đại.

Suy nghĩ một hồi lâu, cuối cùng cậu ấp úng nặn ra được tám chữ: "Nhan như Tống Ngọc, mạo tỉ Phan An..."

Quý Trường Thiên sững sờ.

Sau đó, hắn bật cười bất lực, cười đến mức ho lên sặc sụa, phải dùng quạt xếp che miệng.

Thời Cửu cảm thấy bối rối, đành nói thêm vế sau: "... Thuộc hạ thấy những lời đó đều không chính xác. Theo ý kiến của thuộc hạ, điện hạ giống như một... con hồ ly biết mê hoặc lòng người."

"Hồ ly?" Quý Trường Thiên cố nén cơn ho, "Thì ra trong mắt Thập Cửu, ta có vẻ ngoài như vậy à? Thật là ngoài dự đoán của ta."

Đôi mắt hồ ly hơi xếch lên, dường như sinh ra đã biết cười. hắn phe phẩy chiếc quạt xếp trên tay: "Tiếc thay, hồ ly thuộc loài chó, mà ta lại thích mèo hơn."

"Điện hạ nói vậy là có ý gì?" Giọng Hoàng Nhị bỗng vang lên ngoài xe, "Vậy là những người đeo mặt nạ chó như bọn ta không được yêu thích bằng những người đeo mặt nạ mèo ư?"

"Làm gì có, làm gì có?" Dường như nhận ra mình đã lỡ lời, Quý Trường Thiên vội vàng phủ nhận, "Tiểu mao tiểu cẩu đều là những con vật ta yêu quý, nên đương nhiên là phải đối xử công bằng rồi."

Hoàng Nhị khịt mũi khinh thường: "Quỷ mới tin ngài"

Xe ngựa lộc cộc tiến về phía trước. Thời Cửu mân mê chiếc quạt của Quý Trường Thiên, cẩn thận mở ra rồi lại khép vào.

Chiếc quạt này được làm rất tinh xảo, những viên ngọc đỏ trên cán quạt trong suốt lấp lánh, dường như là hồng ngọc, có lẽ là cống phẩm từ Tây Vực.

Nhưng... tại sao cậu cứ cảm thấy chiếc quạt này nặng hơn bình thường nhỉ? Chẳng lẽ là vì cán quạt được làm bằng gỗ đàn hương tím?

"Sắp ra khỏi thành rồi," Quý Trường Thiên vén rèm xe, "Theo ta đến Tấn Dương, tiểu Thập Cửu có hối hận không?"

Thời Cửu đặt chiếc quạt xuống, ngẩng đầu lên: "Vì sao phải hối hận?"

"Dù sao thì nơi này cũng là thành Yến An, là kinh đô. Bao nhiêu người chen chúc nhau muốn vào. Ngươi vất vả lắm mới tìm được một kế sinh nhai ở đây, ta lại muốn đưa ngươi rời đi." Quý Trường Thiên nói.

Thời Cửu im lặng một lúc, không biết phải trả lời thế nào. Cậu không phải "Thập Cửu" thật, không biết nội tâm hắn ta nghĩ thế nào. Nhưng vì "Thập Cửu" đã đồng ý đi theo Ninh Vương, thì chắc chắn đã chuẩn bị sẵn sàng rời Yến An rồi.

Trong lá thư nhà cũng không có chút oán thán nào, chỉ có sự mong đợi về một cuộc sống mới.

Thế là cậu đáp: "Kinh đô cũng chẳng có gì hay."

Dưới sự cai trị của bạo quân, đô thành có phồn hoa đến mấy thì có ích gì?

Rõ ràng đã xuyên đến một thời thịnh thế, nhưng lại trở thành ám vệ của bạo quân, cậu chỉ mong cao chạy xa bay, càng sớm càng tốt.

Đương nhiên, những lời này cậu không dám nói ra. Tuy cậu không quá tha thiết cuộc sống này, nhưng cũng không muốn chết ngay bây giờ.

Thời Cửu không nói thêm nữa, Quý Trường Thiên cũng không hỏi dồn. Cứ thế, họ bình an vô sự đi qua cổng thành, rời khỏi thành Yến An trong tiếng tiễn biệt "Ninh Vương đi thong thả".

Đế đô phồn hoa dần bị bỏ lại phía sau. Tiếp theo, họ sẽ đi về phía bắc qua sông Vị Thủy, rồi tiến về phía đông.

Từ Yến An đến Tấn Dương xa đến ngàn dặm, với tốc độ này, phải mất một hai tháng mới đến nơi.

Thời Cửu ước chừng một chút, bắt đầu nghi ngờ liệu Tiết Đình cho cậu có một viên thuốc giải này thì có đủ dùng không.

Cậu chưa kịp nghĩ ra điều gì, chiếc xe ngựa đang đi đều bỗng dưng dừng lại.

Quý Trường Thiên ghé sát cửa sổ, hỏi: "Sao lại dừng rồi?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!