Chương 45: (Vô Đề)

Quý Trường Thiên khẽ nở một nụ cười mỉm.

Thời Cửu mặt không cảm xúc nhìn chằm chằm hắn.

Cười đi, cứ cười nữa đi, lại bày ra cái vẻ đắc ý đó, chẳng biết rốt cuộc là đắc ý về chuyện gì.

Thứ hồ ly đáng ghét.

Mỗi người mang một nỗi lòng riêng, bữa cơm loạn xạ cuối cùng cũng kết thúc, họ cũng chuẩn bị lên đường đến quan phủ. Quý Trường Thiên dặn dò Thập Thất: "Đi khuân một hòm bạc vụn, để lên xe."

"Vâng."

Thời Cửu: "?"

Khuân bạc đi làm gì? Không lẽ là đi hối lộ Đỗ Thành Lâm?

Quý Trường Thiên lại nhìn sang Thập Bát: "Ngươi không đi ngủ nữa à, muốn đi cùng bọn ta?"

"Xảy ra chuyện lớn thế này, ngủ nghê gì nữa. Đợi về rồi ngủ sau."

Thời Cửu: "..."

Quả nhiên, khi có chuyện hóng hớt, con người tuyệt đối không thể vắng mặt.

Bốn người lên một chiếc xe ngựa nhỏ đơn sơ, nhanh chóng đến quan phủ. Nói là đến, nhưng cũng không chính xác lắm, vì trước quan phủ đã người đông như kiến cỏ, dân Tấn Dương nghe tin đến hóng chuyện đã vây kín cả lối đi.

Thập Bát vén rèm xe, kinh ngạc: "Oa, người người ra vào như trẩy hội."

Thập Thất ghìm dây cương: "Oa, người ra vào đông quá. Sáng nay ta đến, vẫn chưa đông thế này."

Thời Cửu nhìn ra ngoài xe, khắp nơi toàn là người, đến cả cổng lớn của quan phủ cũng chẳng nhìn thấy.

Xung quanh vô cùng ồn ào, dân chúng tụ tập ở đây ngươi nói một câu ta nói một câu, có người đang xì xào bàn tán, có người lớn tiếng chất vấn quan phủ, yêu cầu họ đưa ra lời giải thích. Lại có người... còn bày cả gánh hàng ngay trước cửa quan phủ.

Trên một gánh hàng bày đầy những lá bùa vàng, người bán hàng rao lớn: "Nhìn đây này! Bùa trừ tà do Đạo trưởng Liễu Trần đích thân vẽ! Dán trong nhà, mang theo người, có Tam Thanh hộ mệnh, mọi tà ma đều tránh xa! Bảo đảm nhà ngươi không bị trộm, không bị kẻ xấu nhòm ngó! Chỉ mười văn một lá, mua không lỗ, mua không lầm!"

Một gánh hàng khác bày vài bức tượng gỗ nhỏ bằng bàn tay, người bán hàng gào khan cổ: "Người qua đường đừng bỏ lỡ! Tượng Đạo thánh đã được Đại sư Tuệ Minh khai quang! Cầu trời cầu đất không bằng cầu mình cầu người! Thờ ở nhà, mỗi ngày lạy một lạy, lạy thứ nhất Đạo thánh phù hộ nhà ngươi, lạy thứ hai trộm sạch vận đen, lạy thứ ba tiền tài vào đầy nhà! Chỉ hai mươi văn, Đạo thánh trấn trạch!

Còn chờ gì nữa, động lòng thì hành động ngay!"

Thời Cửu: "..."

Thế này là tranh thủ cơ hội kiếm tiền trong lúc loạn lạc rồi đây.

Hai người bán hàng nhìn nhau đầy chán ghét. Người bán bùa vàng dán bẹp một lá bùa lên gánh hàng bên cạnh: "Cái gì mà tượng Đạo thánh, bùa trừ tà của ta, chuyên trị những thứ tà đạo ngoại bang như ngươi!"

Người bán tượng gỗ đụng mạnh bức tượng lên bàn đối phương: "Thật không may, tượng Đạo thánh của ta, chuyên trộm những kẻ bịp bợm vặt vãnh như ngươi!"

Người bán bùa vàng xắn tay áo, mặt mày hung tợn: "Mua bùa trừ tà của ta!"

Người bán tượng gỗ vung nắm đấm, mắt đỏ ngầu: "Mua tượng Đạo thánh của ta!"

"Được rồi được rồi, hai người cãi nhau làm gì," một người dân can ngăn. "Mua cả hai chẳng phải là xong sao, thế nào cũng có một cái hữu dụng chứ nhỉ?"

Nghe vậy, hai người bán hàng lập tức ngồi xuống, cười tươi như hoa: "Mười văn một lá, ngài cầm lấy, mua hai tặng một, có muốn mua thêm không?"

"Ba tượng giảm hai phần, mua thêm một tượng cho cha nương huynh đệ trong nhà đi, khách quan ơi?"

Thời Cửu: "..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!