Thời Cửu nghĩ ngợi, bèn đáp: "Trước đây Thập Lục có nói tới món kẹo mật tam đao, ta muốn nếm thử."
"Không thành vấn đề, đi thôi, lên xe." Quý Trường Thiên phân phó người đánh xe: "Đến tiệm bánh Trương Ký."
---
Đỗ Thành Lâm đứng bên cửa sổ, dõi theo xe của Quý Trường Thiên rời đi, sau đó đóng sập cửa lại, trầm giọng nói: "Rốt cuộc hắn đã điều tra ra hung phạm là đám trẻ con tầm mười mấy tuổi bằng cách nào? Chẳng lẽ tên ngu ngốc ăn trộm phủ hắn, đã bị hắn phát hiện ra tung tích?"
"Việc này... e rằng không thể, không phải nói chúng tuyệt đối không để lộ dấu vết sao?" Phạn Tư Mã nói. "Vị Ninh Vương điện hạ này cũng thật kỳ lạ, ngày thường chẳng thấy có tài trí gì, sao lần này đối với vụ án ăn trộm, lại tỏ vẻ thông minh đến thế?"
"Thông minh?" Đỗ Thành Lâm cười lạnh: "Ta thấy, tám phần mười là do môn khách trong phủ hắn lại bày mưu tính kế cho hắn . Mấy ngày trước, Tạ phủ cũng đang truy xét việc này, biết đâu là Tạ Tri Xuân giở trò quỷ."
"Đại nhân nói có lý."
"Bất luận thế nào, cũng không thể để bọn họ tiếp tục tra xét nữa, dù là Tạ phủ hay Tấn Dương Vương phủ, vụ án này, phải nhanh chóng kết thúc."
---
Xe ngựa tiến vào khu phố ẩm thực, rồi dừng lại trước tiệm bánh ngọt.
Chưa lại gần, Thời Cửu đã nghe thấy một trận ồn ào. Cậu vén rèm xe lên, chỉ thấy trước cửa tiệm nhỏ nhắn kia đang xếp một hàng dài, từ trong tiệm kéo ra ngoài đường.
Cậu có chút kinh ngạc: "Sao lại có nhiều người đến vậy?"
"Điều này cho thấy chúng ta đến đúng lúc," Quý Trường Thiên nói. "Món mật tam đao này, cả thành chỉ có duy nhất một tiệm bán, cách chế biến vô cùng phức tạp. Sau khi chiên xong phải ngâm mật, ngâm mật rồi lại phải để thêm một hai ngày nữa mới đạt được vị ngon nhất, bởi vậy không phải ngày nào cũng có để bán, vừa bày ra đã bị tranh mua hết sạch. Tiểu Thập Cửu vận khí tốt đấy."
"Sao cơ?" Muốn ăn chút đồ ngọt mà cũng phải tranh giành, Thời Cửu nhìn hàng người dài dằng dặc đến không thấy điểm cuối: "Nhiều người thế này, chẳng phải chúng ta không mua được sao?"
"Không sao," Quý Trường Thiên tháo chiếc ngọc bội ở thắt lưng xuống: "Ngươi cầm cái này, nói với chủ quán là 'Tấn Dương Vương phủ đến lấy mật tam đao đã đặt trước', hắn sẽ tự khắc đưa cho ngươi, tiền thì đã trả trước rồi."
Thời Cửu nhận ngọc bội, băn khoăn: "Sao điện hạ biết hôm nay ta muốn ăn mật tam đao?"
"Thật ra thì không biết, vốn là đặt cho Thập Lục, chỉ là hắn đã ra ngoài làm việc, vậy khẩu phúc này để Tiểu Thập Cửu thay hắn hưởng đi." Quý Trường Thiên cười khẽ, phe phẩy chiếc quạt xếp: "Ngoài kia nhiều người quá, ta không xuống đâu."
Bắt đồng liêu đi làm việc, lại còn ăn luôn quà vặt của đồng liêu, trong lòng Thời Cửu không khỏi có chút áy náy.
Nhưng cũng không nhiều lắm.
Cậu nhảy xuống xe ngựa, lén lút lẻn vào tiệm, đưa ngọc bội của Quý Trường Thiên cho chủ quán xem.
Chưa kịp mở lời, chủ quán đã nhiệt tình chào đón: "Ôi, phần của Tấn Dương Vương phủ sao? Ngài đợi một lát, đã chuẩn bị sẵn cho ngài rồi!"
Vừa nói, hắn vừa vén rèm bước vào gian trong, lát sau liền mang ra một chiếc hộp thức ăn: "Phiền ngài phải đích thân đến lấy, thật ngại quá. Vốn tính đợi bớt bận sẽ cho người đưa đến phủ cho ngài."
Thời Cửu nhận lấy hộp: "Đa tạ."
"Không có gì, ngài đi thong thả!"
Xung quanh tràn ngập hương thơm của các loại bánh kẹo, Thời Cửu rời khỏi tiệm trong ánh mắt ngưỡng mộ của những người đang xếp hàng. Vừa định lên xe, tầm mắt đột nhiên bị một quầy hàng nhỏ bên kia đường thu hút.
Cậu đứng lại suy ngẫm hai giây, sau đó đặt hộp thức ăn lên xe: "Điện hạ, người đợi ta một lát."
"Hửm?"
Thời Cửu bước về phía quầy kẹo đường. Trên giá cắm đủ loại kẹo đã vẽ xong, có người, có vật, đều được vẽ rất sống động.
Người bán kẹo đường ngẩng đầu lên, hỏi: "Khách quan muốn mua kẹo đường không? Trung thu sắp đến rồi, vẽ một con thỏ nhé?"
"Giúp ta vẽ một con hồ ly đi," Thời Cửu nói. "Phải có mặt cười."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!