Chương 40: (Vô Đề)

"Hoan hô! Nghỉ ngơi!" Thập Lục là người đầu tiên thực hiện mệnh lệnh, kéo Thập Ngũ đi ngay, "Đi uống rượu thôi."

Hoàng Nhị: "?"

Hoàng Đại cũng đứng dậy: "Ăn cơm."

Hoàng Nhị: "Không phải, cả huynh nữa sao, đại ca?"

Tiếp theo là Thập Thất, Thập Bát.

Mọi người trên bàn tản ra như chim. Ba người còn lại nhìn nhau, Thời Cửu nói: "Ta và Lý Ngũ ca ăn cùng với Điện hạ."

"Được rồi," Hoàng Nhị không lôi kéo được ai, cảm thấy thật vô vị, "Ta đi đưa cơm cho đứa trẻ trong nhà giam."

Nhìn hắn rời đi, Thời Cửu cảm thấy rất an ủi.

Thấy các đồng nghiệp đều ổn định như vậy, cậu yên tâm rồi.

Làm người chạy đua không dễ đâu, ai thích làm thì làm, dù sao thì cậu cũng không làm.

Ăn tối cùng Quý Trường Thiên, rồi giám sát hắn uống thuốc. Giờ Hợi, Thời Cửu chính thức rời khỏi Hồ Ngữ Trai.

Cậu từ từ đi về chỗ ở của mình, chưa vào đến sân, đã nghe thấy tiếng chim vỗ cánh.

Lúc này mới chợt nhớ ra hôm nay là ngày thứ sáu cậu đến Ninh Vương phủ. Chắc chắn là chim bồ câu của Huyền Ảnh Vệ lại đến rồi, nhưng cả ngày nay cậu không có thời gian quay lại, nên để con bồ câu đợi đến bây giờ.

Thời Cửu đẩy cửa sân vào trong, mượn ánh trăng nhìn về phía nơi phát ra tiếng động.

Ừm, có vẻ như có người... không, có con mèo đang thay cậu tiếp khách.

Con chim bồ câu tội nghiệp bị con mèo đen giam dưới vuốt, không thể cử động. Lông vũ đã rụng vài cọng. May mắn thay, mèo chó trong phủ được cho ăn rất no, Tiểu cục Than không có ý định ăn thêm. Nó chỉ đơn thuần bắt con chim để chơi.

Thời Cửu và chim bồ câu nhìn nhau ba giây. Cậu nói với con mèo đen: "Ngươi ăn nó đi, như vậy ta sẽ không phải làm việc nữa."

Tiểu Cục Than: "Meo?"

Con mèo đen nghiêng đầu nhìn cậu, dường như không hiểu yêu cầu của cậu. Đợi đến khi cậu mở cửa phòng, cuối cùng nó đứng dậy rũ lông, buông tha cho món đồ chơi đã chơi chán.

Thời Cửu nhìn con mèo đen lững thững đi vào phòng, rồi lại nhìn con chim bồ câu vừa thoát chết..... Báo cáo này vẫn phải viết.

Không có gì tuyệt vọng hơn sau khi tan làm về nhà lại phải viết báo cáo công việc. Thời Cửu khẽ thở dài, lấy một nắm ngô khô trong lọ, rắc cho con chim bồ câu đã đói cả ngày.

Con chim bồ câu kêu "cúc c*" rồi mổ ngô trên đất. Dường như nó đã quên mối thù suýt bị mèo ăn thịt rồi. Thời Cửu vào nhà, thắp nến trên bàn lên.

Cậu từ từ mài mực, vô thức chìm vào suy nghĩ.

Báo cáo này nên viết thế nào đây?

Chắc chắn không thể kể thật. Việc khinh công của cậu và đám trộm kia có cùng một sư phụ, tuyệt đối không được nói. Nếu không, với tính đa nghi của hoàng thượng, chỉ cần một phút là sẽ cắt đứt thuốc giải của cậu.

Cả chuyện Quý Trường Thiên trong một ngày đã suy luận ra số lượng thành viên của băng trộm và địa điểm cất giấu tang vật, cũng không thể nói.

Trong mắt hoàng thượng, vị đệ đệ này là một kẻ bất tài vô dụng, đột nhiên trở nên thông minh như vậy, quá đáng ngờ.

Nhưng cũng không thể không nói gì cả.

Vụ án trộm cắp liên hoàn ở Tấn Dương đang gây ồn ào. Tai mắt của Huyền Ảnh Vệ ẩn mình ở Tấn Dương chắc chắn đã báo cáo về. Nếu cậu không đề cập một lời nào, sẽ quá rõ ràng, cũng sẽ bị hoàng thượng nghi ngờ.

Nói, nhưng không nói hết.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!