Chương 4: (Vô Đề)

Hai ngày sau, đoàn xe của Ninh Vương khởi hành rời kinh.

Trước khi đi, Thời Cửu nhận được chim bồ câu của Huyền Ảnh Vệ, bên trong là thông tin của ám vệ "Thập Cửu" hàng thật.

Tên, tuổi, quê quán, gia đình có mấy người, bạn bè có những ai, năm nào tháng nào đã đi đến đâu, làm những việc gì, tất cả đều được ghi rõ ràng trong thư, không thiếu một chi tiết nhỏ nào.

Tiếc là dù cậu đã biết nhà "Thập Cửu" ở đâu, nhưng lại quá xa kinh thành. Hiện giờ cậu đang có nhiệm vụ, tạm thời không có thời gian giúp hắn ta gửi thư về nhà, đành đợi sau này có dịp vậy.

Thời Cửu cố gắng ghi nhớ hết nội dung trong thư, sau đó đốt lá thư đi. Cậu đổ ra từ ống tre đựng thư một viên thuốc nhỏ màu đen.

Hoàng thượng đa nghi, khó mà tin tưởng bất kỳ ai, đương nhiên cũng khó tin tưởng những ám vệ như họ. Nhưng vì cần ám vệ bảo vệ và làm việc cho mình, nên hắn ta đã nghĩ ra một chiêu độc

- dùng độc dược để khống chế họ.

Loại độc này cứ ba tháng lại phát tác một lần, nhưng thuốc giải thì chỉ hoàng thượng mới có. Nếu không uống thuốc giải kịp thời để áp chế, toàn thân sẽ đau đến mức sống không bằng chết, để lâu thì độc phát bỏ mạng.

Khi Thời Cửu mới xuyên đến, cậu không biết mình trúng độc này, nên không kịp đi xin thuốc giải, sau đó vô tình để độc phát tác một lần. Lúc đó cậu cảm thấy mình đau đến chết đi sống lại, khoảnh khắc độc phát đã mất hết khả năng hành động, đến cầu cứu cũng không được.

Sau đó, có nhiệm vụ được giao, đồng nghiệp đến phòng tìm cậu mới phát hiện cậu bị độc phát nằm trên đất, vội vàng gọi Tiết Đình đến cho cậu uống thuốc giải, nhờ vậy nên cậu mới sống sót.

Giờ đây, nghĩ lại chuyện ngày hôm đó, Thời Cửu vẫn còn hoảng sợ. Nhìn thấy viên thuốc giải này, cậu cảm thấy khó chịu khắp người, vội vàng cho vào lọ sứ, đậy kín rồi cất vào bọc hành lý.

Trước đây, Tiết Đình còn nói rằng hoàn thành nhiệm vụ này sẽ trả lại tự do cho cậu, nhưng cậu không tin. Hoàng thượng có thể dùng thủ đoạn này để khống chế ám vệ, thì làm sao có thể yên tâm để họ rời đi? Huyền Ảnh Vệ biết quá nhiều bí mật của triều đình, chỉ có miệng của người chết mới là kín nhất.

Trong sân truyền đến một tiếng ồn ào, chắc là xe ngựa của Ninh Vương chuẩn bị khởi hành. Thời Cửu đeo bọc hành lý lên vai, mở cửa ra khỏi phòng.

Viên thuốc giải này có tác dụng trong ba tháng, còn ba tháng sau thì không thể nói trước. Nếu hoàng thượng cảm thấy công việc làm nội gián của cậu không tốt, có thể sẽ không gửi thuốc giải cho cậu nữa, trực tiếp để cậu chết ở Tấn Dương.

Tuy nhiên, Ninh Vương cũng chưa chắc đã sống lâu hơn cậu.

Thôi thì đi đến đâu hay đến đó vậy.

Một chiếc xe ngựa xa hoa dừng ở sân trước. Thời Cửu đến gần xe, cảm thấy nó không còn giống một chiếc xe ngựa nữa, mà giống như một tòa lầu nhỏ có thể di chuyển thì đúng hơn. Kéo xe là hai con thiên lý mã cường tráng, dáng vẻ oai dũng khác thường.

Xe ngựa của Ninh Vương này thật sự rất có bề thế.

Nhưng với chiếc xe lớn như vậy, họ phải đi bao nhiêu ngày mới đến Tấn Dương đây?

Hoàng Nhị đứng trước xe nhìn ngó, lẩm bẩm: "Sao Thập Cửu còn chưa đến vậy? Xe đã chuẩn bị xong, chỉ thiếu mình hắn. Lẽ nào lại để điện hạ phải đợi hắn ư?"

Thời Cửu im lặng một lát mới đành lên tiếng: "Ta đã đến rồi."

"... Ngươi lại từ đâu chui ra thế!" Hoàng Nhị giật mình, "Ta nói này Thập Cửu, lần sau đến nơi thì chủ động lên tiếng một cái có được không, đừng có lần nào cũng phải để ta đi tìm ngươi?"

Thời Cửu nhìn hắn ta một lát, vẻ mặt không cảm xúc nói: "Chiiii." (Tức là tiếng kêu "kẽo kẹt" của cửa)

Hoàng Nhị: "..."

Đang nói chuyện, thì hai ám vệ khác hộ tống Quý Trường Thiên đi về phía này.

Thời Cửu quay đầu nhìn, thấy hôm nay Ninh Vương dường như còn kiêu sa hơn trước. Hắn mặc một chiếc áo bào màu đỏ vàng, khiến sắc mặt thêm phần hồng hào. Tóc được búi gọn bằng một chiếc ngọc quan, đến cả chiếc quạt cầm tay cũng đã thay. Cán quạt làm bằng gỗ đỏ, đến gần còn có thể ngửi thấy một mùi hương thoang thoảng, chắc là gỗ đàn hương tím.

Trên đầu cán quạt có ba viên ngọc đỏ xếp đều nhau, nếu không nhìn kỹ, thậm chí còn không thể nhận ra viên ở giữa là đinh quạt. Khi quạt mở ra, trên đó viết bốn chữ lớn "Phong hoa tuyệt đại", nét mực bay bổng như rồng bay phượng múa, hẳn là tác phẩm của một thư pháp gia nổi tiếng nào đó.

Thời Cửu không kìm được cứ nhìn chằm chằm vào chiếc quạt, bỗng chiếc quạt gấp lại, đuôi quạt khẽ gõ vào vai cậu. Quý Trường Thiên cười nói:

"Tiểu Thập Cửu nhìn ta say mê đến vậy, hay là lên xe cùng ta, ngắm cho kỹ có được không?"

Thời Cửu vội vàng thu ánh mắt lại: "Chuyện này... không hay lắm đâu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!