"Sao lại thế được? Đương nhiên là đi điều tra án rồi." Quý Trường Thiên giả vờ ngạc nhiên nói, "Nhị Hoàng, ngươi đang lấy bụng ta suy bụng người đấy."
Hoàng Nhị trông có vẻ chẳng tin chút nào, quay đầu nói với Thời Cửu: "Thập Cửu, ngươi trông chừng Điện hạ, đừng để ngài ấy vừa đánh bài là quên mất chính sự."
Thời Cửu nhìn Quý Trường Thiên.
Cậu giám sát cấp trên? Có thật không?
Hoàng Nhị không nói gì nữa, ra ngoài làm việc, các ám vệ khác cũng lần lượt hành động.
Quý Trường Thiên đứng dậy: "Tiểu Thập Cửu đợi một lát, ta đi thay y phục đã."
Thời Cửu: "...?"
Ra ngoài điều tra án cũng phải thay y phục à?
Quý Trường Thiên lên lầu, lúc xuống đã khoác thêm một chiếc áo khoác ngắn, vải lụa mỏng xuyên thấu, thêu chỉ vàng lên trên, sự lộng lẫy lại tăng thêm một bậc.
Không chỉ vậy, ngay cả ngọc quan cũng được thay bằng ngọc quan vàng ròng, chiếc trâm cài tóc cùng bằng vàng có phần đuôi được đính một viên hồng ngọc, to bằng móng tay cái.
Ngọc bội đeo bên hông, là ngọc khảm vàng..... Đây thật sự là đi điều tra án sao?
Cho dù là đi đánh bài cũng không mặc thế này!
Thời Cửu liếc mắt xuống dưới, phát hiện chiếc quạt trong tay đối phương cũng được thay bằng chiếc quạt gỗ tử đàn, hơn nữa... dường như còn có gì đó khác biệt.
Cậu nhớ trước đây chiếc quạt này không có dây treo, nhưng giờ lại có thêm một chiếc tua rua màu đỏ được xâu chuỗi với những hạt ngọc trai vàng và ngọc trai đỏ. Ngoài ra, còn có một viên bi bạc nhỏ rất quen thuộc.
Viên bi để đựng viên thuốc nhỏ màu trắng?
Hóa ra Quý Trường Thiên cũng có thứ này sao? Sao trước đây chưa từng thấy hắn đeo?
Đợi hắn đến gần, Thời Cửu mới có thể nhìn rõ chi tiết viên bi bạc, phát hiện lần này tạo hình của viên bi nhỏ không phải là mèo cũng không phải là chó, hình như là một con hồ ly.
Quý Trường Thiên nâng dây treo quạt trong lòng bàn tay, hỏi cậu: "Mới đặt thợ bạc làm, thế nào?"
Thời Cửu nhìn dây treo quạt, rồi lại nhìn hắn.
Không thể nói là không liên quan, chỉ có thể nói là giống hệt nhau.
Cậu gật đầu: "Đẹp lắm."
Quý Trường Thiên rất hài lòng với câu trả lời này, cười phe phẩy chiếc quạt: "Vậy chúng ta đi thôi, không cần đeo mặt nạ đâu, bộ y phục này của ngươi, ta sẽ không nhận nhầm."
Thời Cửu gật đầu.
Tất cả ám vệ trong phủ đều đã ra ngoài, lần này họ chỉ có thể gọi một phu xe chính thức đến đánh xe, đưa họ đến Trường Lạc Phường.
Vừa rời phủ không lâu, Thời Cửu đã cảm thấy có gì đó khác lạ. Cậu vén rèm xe lén lút nhìn ra phía sau, hạ giọng nói: "Điện hạ, hình như chúng ta bị theo dõi."
"Ừm, không sao," Quý Trường Thiên phe phẩy quạt nhắm mắt dưỡng thần, "Không cần để ý, cứ để họ theo."
... Cái gì?
Đưa tất cả ám vệ ra ngoài, không chỉ để điều tra án, mà còn cố tình diễn kịch cho những người trong bóng tối xem sao?
"Nhưng hình như người theo dõi chúng ta không phải là đám trộm kia." Cậu nói.
"Bất luận là ai, một khi ta nhúng tay vào vụ án này, sẽ có người không thể ngồi yên," Quý Trường Thiên mở mắt, cười đầy ẩn ý, "Tiếp theo, trong thành Tấn Dương này, e rằng sẽ có một vở kịch hay để xem."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!