Chương 36: (Vô Đề)

Thời Cửu rời khỏi phòng giam, nhập bọn với Quý Trường Thiên đang chờ bên ngoài, rồi lắc đầu: "Không hỏi được gì."

Cậu đã bịa chuyện có sư phụ rồi mà thiếu niên kia vẫn dửng dưng.

"Không sao cả," Quý Trường Thiên không mấy ngạc nhiên, "Đứa trẻ này đề phòng cao độ, không hỏi được cũng là lẽ đương nhiên."

"Ta thấy việc tìm manh mối từ hắn ta không có hy vọng rồi. Hay là chúng ta đi bắt tên trộm đã gặp trên quan đạo đi," Hoàng Nhị nói, "Điện hạ, chỉ cần ngài ra lệnh, giờ ta sẽ khởi hành ngay."

"Không vội, đã đến giờ Mùi rồi, ăn cơm đã."

"... Hả?"

Quý Trường Thiên dậy muộn nên bữa trưa cũng ăn muộn. Thời Cửu thì quả thực hơi đói rồi. Cậu không có ý kiến gì, đi theo đối phương quay về Hồ Ngữ Trai. Ngước mắt lên, lại thấy Tống Tam đang ngồi trong phòng ăn.

Thời Cửu khựng lại: "Tống thần y... sao ngài vẫn chưa đi vậy?"

"Đến giờ này rồi, tất nhiên là phải ăn xong bữa mới đi chứ," Tống Tam nói một cách đường hoàng, "Nhanh lên, nhanh lên, ăn xong ta còn phải quay về khám bệnh nữa."

Quý Trường Thiên gọi người hầu mang món ăn lên, rồi nói với mấy ám vệ: "Tất cả ngồi xuống ăn cùng đi."

Thời Cửu dứt khoát chọn chỗ ngồi xa Tống Tam nhất.

Năm người quây quần trên một cái bàn, Thời Cửu sợ làm bẩn bộ y phục mới thay, nên ăn uống vô cùng cẩn thận. Cậu vừa đứng dậy múc cho mình một bát canh, đã nghe Hoàng Nhị nói: "Điện hạ, hay là..."

"Dừng," Quý Trường Thiên kịp thời ra hiệu "dừng" với hắn, "Trên bàn ăn, nói chuyện phiếm thì được, chuyện công thì không bàn. Ngươi có gì muốn nói, cứ để sau bữa ăn."

Thời Cửu nghe vậy thì không khỏi nhìn hắn với ánh mắt tán đồng, cuối cùng cũng có vị lãnh đạo hiểu được ăn cơm không nói chuyện công việc rồi!

Hoàng Nhị há miệng, thấy trên bàn không một ai hưởng ứng hắn, nên đành phải nuốt ngược lời muốn nói vào bụng.

Cứ nhịn cho đến khi ăn xong, vừa định mở miệng, lại thấy Quý Trường Thiên lấy tay che miệng, ngáp dài một cái: "Đêm qua ngủ quá muộn, thấy khá mệt mỏi. Ta sẽ ngủ trưa nửa canh giờ. Thập Cửu, Đại Li, các ngươi cứ tùy ý, nghỉ ngơi một lát ở đây cũng không sao."

Nói rồi, quay người lên lầu.

Hoàng Nhị: "Không phải..."

Hắn muốn đuổi theo, nhưng lại bị Tống Tam túm lại: "Ngươi rảnh rỗi không có việc gì làm thì đưa ta về y quán đi. Vừa hay ta cũng có thể chợp mắt trên xe một lát."

"Ai muốn đưa ngươi về chứ, bỏ tay ra!"

Hoàng Nhị bị Tống Tam kéo đi một cách mạnh mẽ, Thời Cửu liếc nhìn họ, thầm nghĩ: thế mà lại có người tình nguyện làm thêm giờ.

Lòng nhiệt huyết với công việc này quả thực là cao ngút trời mà.

Cậu quay đầu hỏi Lý Ngũ: "Lý Ngũ ca có muốn nghỉ ngơi không?"

"Ta không buồn ngủ, ngươi đi ngủ đi."

Thời Cửu gật đầu, nằm xuống giường ở phòng khách.

Quý Trường Thiên ngủ bao lâu, cậu cũng ngủ bấy lâu. Nửa canh giờ sau khi cậu tỉnh dậy, chỉ cảm thấy sự mệt mỏi do thức khuya đêm qua đã tan biến hết, tinh thần thật sảng khoái.

Sau khi Hoàng Nhị đưa Tống Tam về lại phủ, đã đợi sẵn từ lâu. Quý Trường Thiên từ trên lầu xuống, dặn dò hắn: 

"Nhị Hoàng, đi gọi những người còn lại đến đây, ta có việc quan trọng cần nói với các ngươi."

"Vâng."

Thời Cửu cũng đứng dậy, chỉnh lại y phục, phủi những nếp nhăn không hề tồn tại trên đó, rồi đi theo Quý Trường Thiên đến chính đường.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!