Chương 33: (Vô Đề)

"Lời này là thật sao?" Hoàng Nhị kinh ngạc, "Ta cứ bảo sao trên đời này lại có nhiều người thân pháp quái dị như vậy, hóa ra đều luyện cùng một loại khinh công… Nhưng không đúng. Thập Cửu, khinh công của ngươi là ai dạy?"

Thời Cửu: "…"

Cậu cũng không biết.

Cậu xuyên không đến đây mới được bốn tháng. Lúc mới đến, võ nghệ và khinh công này đã có sẵn trên người rồi, lúc đó cậu còn phải mất mấy ngày để làm quen và sử dụng thành thạo.

Và cậu hoàn toàn chắc chắn, võ công, đao pháp đều là Huyền Ảnh Vệ dạy chung, còn khinh công thì không. Trong số tất cả đồng nghiệp của Huyền Ảnh Vệ, không một ai có khinh công giống cậu.

Nhưng rốt cuộc khinh công này từ đâu mà có, thì cậu lại mù tịt.

Lẽ nào… là có từ trước khi cậu gia nhập Huyền Ảnh Vệ?

Nếu là vậy thì càng kỳ lạ hơn. Đến giờ cậu vẫn không hiểu tại sao mình vừa xuyên đến đã mặc quần áo cổ đại, lại còn có một thân phận và công việc đàng hoàng. Cậu chỉ có thể hiểu đây là một sự "bổ sung" cho thân phận của mình, dù sao thì việc xuyên không vốn đã phi khoa học rồi.

Nhưng cậu chưa từng nghĩ rằng sự bổ sung này có thể đã xảy ra từ ngay khoảnh khắc "hắn" ra đời. Hiện tại, những gì cậu biết chỉ là Tiết Đình đã nhặt được một "hắn" đang thoi thóp bên đường vào mười bốn năm trước, mang về Huyền Ảnh Vệ nuôi dưỡng, và "Thập Bát" đã cùng "hắn" gia nhập, cùng nhau luyện tập, và từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ thắng được "hắn".

…Nếu theo lời "Thập Bát" nói, thì khinh công này quả thật rất có khả năng đã có từ trước khi "hắn" gia nhập Huyền Ảnh Vệ. Người trong cung chưa từng thấy loại khinh công này, có lẽ chỉ cho rằng "hắn" có thiên phú đặc biệt, ngộ tính cao nên học nhanh, tự tạo ra một con đường mới.

Với người luyện võ, đây cũng không phải là chuyện lạ.

Nhưng cậu không thể dùng lời giải thích này để đối phó với Điện hạ và mọi người.

Cả phòng đều đang nhìn cậu, cảm nhận những ánh mắt vừa ngạc nhiên, vừa tò mò, vừa khó hiểu, Thời Cửu không khỏi lùi lại một bước, theo bản năng nép gần về phía Quý Trường Thiên.

Đồ ngốc, mau bịa đi!

Quý Trường Thiên nhận ra hành động nhỏ của cậu thì lập tức ra hiệu cho Hoàng Nhị, ý bảo hắn đừng hỏi thêm nữa, rồi quay sang Thời Cửu: 

"Không sao, Tiểu Thập Cửu không muốn nói thì thôi. Ta cho phép các ngươi có những bí mật của riêng mình."

"Hồi còn bé, ta học được từ một người thúc thúc trong làng," Thời Cửu dùng tốc độ nhanh nhất để bịa ra một câu chuyện, "Võ công và khinh công của ta đều là ông ấy dạy."

"Thúc?"

Thời Cửu gật đầu: "Ban đầu ông ấy không phải người trong làng, chỉ là một người ăn mày không biết từ đâu đến, đi ngang qua làng bọn ta, rồi ngồi ăn xin ở cổng làng. Trưởng làng thấy ông ấy đáng thương nên không đuổi đi, thế là ông ấy cứ ở lại làng."

"Hầu hết mọi người trong làng đều tốt bụng. Thường xuyên có người mang đồ cũ không dùng đến cứu tế cho ông ấy. Gặp ông ấy đi ăn xin thì cho một bát cơm. Nhưng ông ấy rất nhếch nhác, ngoại hình xấu xí, nói chuyện cũng không rành rọt, nên cũng có nhiều người không thích."

"Lúc đó ta còn nhỏ, không biết tên ông ấy là gì, chỉ biết ông ấy thường xuyên bị mấy đứa trẻ nghịch ngợm trong làng hùa nhau bắt nạt. Bọn chúng chê ông ấy vừa bẩn vừa hôi, cười nhạo ông ấy là đồ ngốc, còn nhặt đá nhỏ ném ông ấy nữa. Nhưng ông ấy không bao giờ giận, chỉ cười toe toét chơi đùa với đám trẻ đó."

"Một lần nữa ông ấy bị bắt nạt, nương ta nghe thấy. Mặc dù nương ta bị mù, nhưng tai rất thính. Bà cố ý tạo ra tiếng động dọa cho mấy đứa trẻ đáng ghét đó chạy đi, rồi bảo ta lấy mấy đồng xu đưa cho ông ấy."

"Ta vứt tiền vào cái bát sứt của ông ấy, định quay về nhà thì ông ấy đột nhiên nắm lấy tay ta, hỏi ta có muốn học võ không. Ta sợ quá, hất tay ông ấy ra rồi chạy mất."

"Đó là lần đầu tiên ta nghe ông ấy nói một câu hoàn chỉnh. Lúc đó ta mới biết, ông ấy không hề ngốc. Từ đó về sau, ngày nào ông ấy cũng đến nhà ta ngồi đợi, hỏi ta có muốn học võ không."

"Ta nghĩ đi nghĩ lại, thấy học võ cũng không có gì xấu. Vả lại, nương ta bị mù, nếu ta học được võ công giỏi, có thể bảo vệ bà. Thế là sau này ta đồng ý học võ với lão ăn mày, gọi ông ấy là thúc."

Nói xong, Thời Cửu thầm thở phào nhẹ nhõm.

Thế này chắc ổn rồi. May mà hồ sơ của Huyền Ảnh Vệ có nhắc đến chuyện "Thập Cửu" từng học võ với một lão ăn mày lúc nhỏ, nhưng cũng chỉ học được chút võ mèo cào thôi, tuyệt đối không phải là loại khinh công đến đi không dấu vết này.

Quý Trường Thiên nhìn cậu, khóe mắt khẽ nhướng lên.

Câu chuyện này, bịa ra trông cũng hợp lý đấy.

Hoàng Nhị suy ngẫm một lát: "Vậy có nghĩa là, khinh công của ngươi học từ một lão ăn mày không rõ lai lịch. Thế thì lão ăn mày đó chắc chắn có liên quan gì đến vụ trộm liên hoàn này rồi! Phải rồi, không phải Thập Nhất đang đi đưa thư cho ngươi sao, hay ta cưỡi ngựa đuổi theo hắn, bảo hắn tiện thể bắt trói… à không, mời lão ăn mày đó về, hỏi chuyện là xong?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!