Chương 32: (Vô Đề)

Cá Mặn Ám Vệ Làm Công Hàng Ngày

- Chương 32Trang chủ/Cá Mặn Ám Vệ Làm Công Hàng Ngày/Chương 32   

0

0

0Chương 31 Chương 33 Thời Cửu nghĩ đi nghĩ lại, quả thật là không còn cách nào tốt hơn.

"Tiểu Thập Cửu thức trắng đêm, chắc cũng mệt rồi. Hay là ngươi đi nghỉ trước đi, chúng ta đều dưỡng sức cho tốt, đợi trời tối lại đến mai phục, được không?"

Thời Cửu không phản đối. Cậu chắp tay với Quý Trường Thiên: "Vậy thuộc hạ xin cáo lui. Điện hạ cũng giữ gìn sức khỏe, đừng làm việc quá sức."

Quý Trường Thiên gật đầu.

Vật lộn cả buổi sáng, Thời Cửu quả thật đã hơi buồn ngủ. Cậu về Miêu Ẩn Cư lăn ra ngủ, ngủ đến lúc mặt trời lặn mới dậy ăn cơm, rồi đến Hồ Ngữ Trai hội họp với mọi người.

Đêm nay Hoàng Đại trực, để đảm bảo không có gì sai sót, Hoàng Nhị và Lý Ngũ cũng đến. Mấy người ngồi quây quần bên bàn đá trong sân.

"Điện hạ," Thập Bát, người ban ngày dắt chó đi truy lùng dấu vết kẻ trộm, tiến lên báo cáo.

"Manh mối đã đứt. Mấy con chó đều đuổi đến ngoài phủ, nhưng vừa ra khỏi cổng, tên trộm đã rẽ vào một con phố ăn vặt. Mùi hương hỗn loạn, lại thêm mùi thức ăn làm nhiễu, tất cả chó đều mất dấu."

"Đúng như dự đoán," Quý Trường Thiên phe phẩy quạt, "Có thể gây ra liên tiếp hai mươi hai vụ trong thành, chứng tỏ hắn rất quen thuộc với thành Tấn Dương, tất nhiên sẽ biết trốn vào đâu để không dễ bị truy lùng nhất."

Hoàng Nhị: "Vậy lát nữa chúng ta hành động thế nào? Có cần phục kích thẳng trong phòng thu chi, chờ hắn vào không?"

Quý Trường Thiên lắc đầu: "Điều tra vụ án quan trọng nhất là phải bắt được cả người lẫn tang vật. Nếu bắt hắn trước khi hắn ra tay, chỉ có thể buộc hắn ta tội đột nhập vương phủ, chứ không thể chứng minh hắn là thủ phạm của các vụ trộm liên hoàn."

"Vậy chúng ta phục kích gần phòng thu chi đi," Thời Cửu nói, "Đợi hắn ra ngoài thì bắt lấy."

Hoàng Đại gật đầu: "Khả thi."

Lý Ngũ: "Ta thấy không có vấn đề gì."

Quý Trường Thiên trải bản đồ vương phủ lên bàn: "Vậy thì, Hoàng Nhị canh cổng chính, Hoàng Đại ở phía Tây, Lý Ngũ ở phía Bắc, ta và Thập Cửu ở phía Đông, nơi tên trộm đã tẩu thoát đêm qua. Mỗi người tự tìm một chỗ ẩn nấp. Nếu phát hiện có gì bất thường, hãy kịp thời hỗ trợ. Thập Bát, ngươi đi gọi Thập Ngũ, Thập Lục, Thập Thất đến, bốn người mỗi người dắt một con chó, chia nhau canh gác bốn hướng Đông Nam, Đông Bắc, Tây Nam, Tây Bắc. Tránh xa một chút, để đề phòng.

Nếu chúng ta không bắt được kẻ trộm, các ngươi hãy thả chó ra, cho chúng đuổi theo."

"Rõ."

Trời đã chập choạng tối, mấy người nhận lệnh, mỗi người ngồi một góc.

Thời Cửu dẫn Quý Trường Thiên nấp sau bồn hoa phía Đông phòng thu chi, có chút không yên tâm: 

"Điện hạ chắc chắn muốn tự mình tham gia sao? Hay là tìm một nơi an toàn chờ tin tức của bọn ta?"

"Chỉ là một tên trộm vặt thôi, sợ gì chứ?" Quý Trường Thiên cười, "Tiểu Thập Cửu yên tâm, nếu hắn thật sự xuất hiện, ta sẽ án binh bất động, tuyệt đối không làm vướng chân các ngươi."

Thời Cửu suy nghĩ một hồi, thấy cũng không phải là không được. Tất cả ám vệ đều ra ngoài, nhỡ họ không đuổi kịp để kẻ trộm chạy mất, có khi lại đặt Quý Trường Thiên vào tình thế nguy hiểm. Giữ hắn ngay dưới mắt mình, ngược lại còn an toàn hơn.

Thế là cậu gật đầu: "Vậy làm theo lời Điện hạ."

Lúc này đã là cuối giờ Dậu, trong phủ ngoài các thị vệ trực đêm ra thì những người khác đều đã tan ca, cửa phòng thu chi cũng đã khóa chặt.

Không biết kẻ trộm có lẻn vào không, có to gan đến mức hôm qua vừa trộm xong hôm nay lại đến không. Nếu không thì đêm nay họ sẽ chẳng thu được gì.

Thời Cửu không chớp mắt nhìn về phía mấy cánh cửa sổ. May mà buổi chiều cậu đã ngủ một giấc dài, giờ đang rất có tinh thần, nếu không thì còn lâu mới tăng ca nổi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!