"Đại nhân! Tỉnh lại đi đại nhân!" Các thuộc hạ xúm vào xốc nách, lắc lắc, bóp nhân trung để cấp cứu vị Dương Tham quân đang ngất xỉu. Cảnh tượng hỗn loạn không tả nổi.
Một lúc sau, Dương Tham quân đột nhiên bật dậy như thể vừa khỏi bệnh nặng, hít một hơi thật sâu rồi quỳ sụp xuống chân Quý Trường Thiên:
"Điện hạ minh xét, thật sự không phải ta quản lý lơ là đâu ạ!"
Những người khác cũng nhao nhao quỳ theo, đặc biệt là các thị vệ trực đêm vào hôm qua, hận không thể dập đầu xuống đất: "Xin Điện hạ tha thứ!"
Thời Cửu sững sờ.
Lúc này, cậu mới nhận ra, dường như hành động vừa rồi của mình đã chứng minh đêm qua có kẻ trộm, ngang nhiên vào trộm rồi cao chạy xa bay. Vậy thì những người trực ban đều sẽ bị quy tội tắc trách.
Tội tắc trách này lớn nhỏ tùy mức độ. Nhẹ thì trừ lương, còn nếu xét nặng, kẻ trộm có thể lẻn vào vương phủ dưới con mắt của bao người, e rằng có nguy cơ đe dọa đến tính mạng của Ninh Vương.
Nếu đây là hoàng cung, thì những người có mặt ở đây hôm nay e rằng đều rơi đầu cả rồi.
Thời Cửu bỗng thấy lo lắng, vô thức ngước nhìn Quý Trường Thiên.
Cậu thực sự không muốn làm hại tính mạng của bất kỳ người làm công nào.
May mà Quý Trường Thiên không phải là Quý Vĩnh Diệp, hắn chỉ thở dài một cách bất lực:
"Thôi được rồi, tên trộm này hành tung quỷ dị, quả thật không phải người mà các ngươi có thể đề phòng. Nhưng phủ cũng có quy tắc riêng, những người trực đêm hôm qua mỗi người bị trừ nửa tháng lương. Dương Tham quân ở lại, còn lại về làm việc đi."
"Tạ ơn Điện hạ!"
Các thị vệ thở phào nhẹ nhõm, Thời Cửu cũng thở phào. Một lát sau, cậu chợt nhận ra điều gì đó: "Tối qua ta cũng trực, không lẽ ta cũng bị trừ sao?"
Nửa tháng lương, đó là hai mươi lạng bạc lận đó!
Quý Trường Thiên ngây người, rồi bị suy nghĩ của cậu chọc cười. Hắn không nhịn được dùng quạt khẽ gõ lên trán cậu:
"Tiểu Thập Cửu, ngươi là ám vệ nội phủ, không quản chuyện ngoại phủ. Cho dù ngoại phủ có sụp đổ, ta cũng không thể đổ lên đầu ngươi đâu."
Vừa nói, hắn vừa đến gần cậu hơn, cười híp mắt: "Hơn nữa, ngươi còn giúp chúng ta suy luận ra kẻ trộm hành động thế nào. ta thưởng còn không kịp, sao lại phạt được chứ?"
Nụ cười rạng rỡ phóng đại ngay trước mắt, Thời Cửu theo bản năng rụt cổ lại: "Nhưng dù biết tiền mất thế nào, cũng không thể lấy lại được."
"Chỉ hai trăm lạng vàng, mất thì mất thôi. Vấn đề là những vụ trộm này xảy ra liên tục nhưng không phá được vụ nào. Giờ kẻ trộm còn ngang nhiên đột nhập vào phủ Tấn Dương Vương để trộm. Nếu cứ thế này, dân chúng sẽ hoang mang, có thể sẽ xảy ra hỗn loạn."
Quý Trường Thiên vừa phe phẩy quạt vừa đi đi lại lại: "Trước đây chuyện không liên quan đến mình, nhưng giờ thì buộc phải nhúng tay vào rồi. Thập Bát, ngươi đi dắt thêm vài con chó nữa đến, bảo chúng dựa vào mùi hương kẻ trộm để truy lùng, xem có tìm được manh mối mới nào không."
"Vâng."
"Dương Tham quân, ông đi đến quan phủ một chuyến, báo cáo chuyện vương phủ bị trộm cho Đỗ đại nhân biết một cách trung thực. À, chuyện Tiểu Thập Cửu đã mô phỏng lại quá trình vụ án thì không cần nói."
"Vâng, Điện hạ, ta đi ngay đây."
Cả hai người nhận lệnh và rời đi. Quý Trường Thiên quay lại phòng thu chi, nhìn đôi dấu chân mèo được xếp bằng bạc trên sàn, khóe miệng khẽ nhếch lên, hơi nhướn mày.
Hắn ngồi xổm xuống, nghịch nghịch mấy thỏi bạc, như thể nhìn thấy một dòng chữ trên bạc…
"Thập Cửu đã đến trộm tại đây".
Hắn nhặt từng thỏi bạc bỏ lại vào rương, Thời Cửu cũng cầm số vàng đặt ở cửa lên, trả chúng về vị trí cũ.
Quý Trường Thiên đóng nắp rương lại, rồi tiện thể ngồi lên trên. Hắn nhặt ổ khóa bằng đồng bị ai đó vứt lung tung sang một bên, cầm lên mân mê.
Có vài ổ khóa cũng bị phá tương tự, tất cả đều bị lõi khóa bên trong nứt vỡ do bị nội lực làm chấn động. Giờ chúng đã trở thành một đống linh kiện vô dụng, chỉ có thể nung chảy để đúc lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!