Chương 30: (Vô Đề)

Thời Cửu hơi ngạc nhiên nhìn hắn, há miệng định nói gì đó nhưng lại không biết phải tiếp lời thế nào.

Cậu không biết phải dùng từ ngữ nào để diễn tả tâm trạng của mình lúc này. Cảm giác giống như hồi còn bé, lần đầu tiên lấy hết can đảm sờ vào con mèo hoang bên đường, sờ vào bộ lông mềm mại và ấm áp.

"Tối nay còn phải giữ tỉnh táo để canh gác, nên không mời ngươi uống rượu đâu," Lý Ngũ nói tiếp, "Còn bữa cơm nợ ngươi, lần sau bù cả thể nhé."

"…Được," Thời Cửu nén lại những cảm xúc đang dâng trào trong lòng, nghiêm túc ôm quyền với hắn, "Đa tạ Lý Ngũ ca."

Lý Ngũ gật đầu, rồi lại trở về vị trí trên mái hiên, tiếp tục đóng vai một kiếm khách cô đơn.

Vương phủ về đêm rất yên tĩnh, trời đã trở lạnh, ngay cả tiếng côn trùng mùa hè ồn ào cũng không còn nữa. Thời Cửu đứng trên mái nhà một lúc, không nhịn được lại lén lút quay về xem Quý Trường Thiên.

Điện hạ đã ngủ say, cậu nhẹ nhàng giúp hắn nhét bàn tay đang thò ra ngoài vào trong chăn, đứng lại bên giường một lát, rồi lại lặng lẽ rời đi.

Đợi khi cậu đi khỏi, Quý Trường Thiên mới mở mắt.

…Suýt nữa thì hỏng.

Hóa giải dược lực tốn khá nhiều thời gian, chỉ một lát trước khi Thập Cửu vào, hắn vừa nằm xuống.

May mà con mèo lớn kia đã kéo Tiểu Thập Cửu đi nói chuyện suốt, không thì đêm nay thế nào cũng bị lộ.

Lần sau phải cẩn thận hơn mới được.

Quý Trường Thiên từ từ thả lỏng, nhắm mắt ngủ.

Đêm đó mọi chuyện yên ổn. Sáng hôm sau, Thời Cửu lại nhìn Quý Trường Thiên uống thuốc, còn ở lại ăn sáng cùng hắn. Đến giờ Tị, cậu mới chuẩn bị tan ca.

Nào ngờ, vừa đi đến cửa Hồ Ngữ Trai thì thấy có người vội vàng chạy vào từ bên ngoài, hô to: "Không hay rồi! Điện hạ, xảy ra chuyện rồi!"

Thời Cửu ngước mắt lên nhìn, người này trông khoảng hơn bốn mươi tuổi, trông mặt lạ hoắc, chắc là không phải người trong nội phủ.

Lý Ngũ tiến lên một bước, hỏi: "Dương Tham quân, có chuyện gì vậy?"

Dương Tham quân chắp tay với hắn: "Phòng thu chi bị trộm rồi, xin gặp Điện hạ!"

Thời Cửu: "…"

Không phải chứ?

Làn gió trộm cắp ở Tấn Dương, cuối cùng cũng thổi đến phủ Tấn Dương Vương rồi sao?

Cậu và Lý Ngũ nhìn nhau, Lý Ngũ nói: "Ta sẽ vào bẩm báo với Điện hạ ngay, Dương Tham quân xin đợi ở đây một lát."

"Vâng."

Thời Cửu do dự một chút, không đi ngay mà đứng lại một bên quan sát vị Dương Tham quân này.

Những ngày ở vương phủ, cậu luôn ở trong nội phủ, chưa từng tiếp xúc với người ở ngoại phủ. Tuy nhiên, Hoàng Nhị đã từng nói qua về sự phân công công việc, vị tham quân họ Dương này hẳn là Hộ Tào Tham quân của phủ, phụ trách quản lý hộ tịch và tiền bạc trong phủ. Hộ Tào Tham quân có thể hiểu nôm na là giám đốc bộ phận tài chính.

Dương Tham quân lo lắng đi đi lại lại mấy vòng. Chẳng mấy chốc, đã thấy Quý Trường Thiên từ trong phòng bước ra, hắn ta vội vàng tiến lên.

Quý Trường Thiên nhìn hắn ta, hỏi: "Xảy ra chuyện gì?"

"Điện hạ, sáng nay ta kiểm tra tiền bạc trong phòng thu chi như thường lệ, nhưng phát hiện rương tiền có dấu hiệu bị cạy. ta vội đối chiếu sổ sách, và phát hiện đã mất 200 lạng vàng!"

"200 lạng vàng?" Quý Trường Thiên hơi nhíu mày, "Đây không phải là một con số nhỏ đâu."

"Chính là vậy! Phát hiện vàng bị mất, ta bèn hỏi các thuộc hạ trực hôm qua đến. Họ nói chắc chắn 200 lạng vàng đó đã được khóa trong rương, lúc tan ca buổi ta còn đặc biệt kiểm tra lại. Thế là ta lại đi hỏi các thị vệ trực đêm, nhưng họ lại nói đêm qua mọi chuyện yên bình, không phát hiện có kẻ trộm nào lẻn vào."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!