Có thể không một tiếng động đổi đi ám vệ bên cạnh hắn, chẳng cần nghĩ cũng biết là ai làm.
Xem ra, những lời hắn nói với hoàng huynh trong tiệc sinh thần hôm ấy, hoàng huynh chẳng hề để tâm chút nào nhỉ.
Với thân thủ bậc này, không nghi ngờ gì nữa, chắc chắn là người của Huyền Ảnh Vệ. Phong cách làm việc xưa nay của Huyền Ảnh Vệ là diệt cỏ tận gốc, e là ám vệ "Thập Cửu" hàng thật đã lành ít dữ nhiều.
Vậy kẻ mạo danh Thập Cửu này... nên giữ lại hay là bỏ đi đây?
Nếu không giữ, chỉ sợ hoàng thượng càng thêm nghi kỵ hắn. Đây là đất Yến An, không phải Tấn Dương của hắn. Ở địa bàn của hoàng đế thì vẫn nên làm việc cẩn trọng một chút thì hơn.
Đôi mắt hơi hẹp của Quý Trường Thiên thoáng hiện lên một tia lạnh lẽo, nhưng rất nhanh đã biến mất. Hắn ngồi xuống bên bàn đá, lật chiếc chén trà úp xuống, định rót trà:
"Hôm ấy gặp nhau vội vã, chưa kịp nói chuyện. Hai hôm nay ta lại uể oải, không để ý đến ngươi. Vẫn chưa biết ngươi tên là gì?"
Thời Cửu vội vàng cầm ấm trà lên trước, sợ trà nóng làm bỏng vị điện hạ cao quý này, đáp: "Thời Cửu."
"Đương nhiên là ta biết thứ tự của ngươi là Thập Cửu," Quý Trường Thiên bất lực, "Ta là hỏi, ngươi họ gì tên gì?"
"... Thời Cửu."
Quý Trường Thiên nhìn cậu, chầm chậm chớp mắt rồi thở dài.
Hắn nâng chén trà đã được rót đầy lên, khẽ lắc lư: "Thôi vậy, nếu ngươi không muốn nói thì ta không hỏi nữa. Các ngươi là ám vệ, nên luôn có những chuyện quá khứ không muốn để người khác biết. Đại Hoàng, Nhị Hoàng đều như vậy, Đại Li cũng vậy, giờ Tiểu Cục Than cũng vậy... Ta hiểu mà."
Thời Cửu: "..."
Ngài có nghĩ đến một khả năng khác không, tôi thật sự tên là Thời Cửu mà?
Hơn nữa, không phải cậu không muốn nói, mà là dù cậu có dám nói, thì liệu Ninh Vương có dám tin không? Nếu cậu nói mình không phải người triều Ung, mà đến từ hơn nghìn năm sau, e là hậu quả không chỉ là bại lộ thân phận đâu.
Thời Cửu biết rõ có giải thích cũng vô ích, nên quyết định không nói gì thêm. Dù sao thì phần lớn vấn đề trên đời đều có thể giải quyết bằng cách trốn tránh mà. Mặc dù đáng hổ thẹn, nhưng rất hữu hiệu.
Nói chuyện với Ninh Vương một lúc, hay nói đúng hơn là Ninh Vương tự nói một mình, cuối cùng cậu cũng hoàn thành nhiệm vụ chăm sóc cho vị điện hạ mệt mỏi này.... Quý Trường Thiên ngáp một cái, mệt mỏi nói:
"Ta mệt rồi, về phòng ngủ một giấc, ngươi cứ tùy ý."
Thời Cửu tiễn hắn đến cửa phòng, nhìn hắn vào phòng ngủ rồi mới rời đi.
Khi tiếng người im ắng, là lúc tiếng ve trong sân càng thêm ồn ào. Thời Cửu rảnh rỗi chẳng có việc gì, bèn đi giặt quần áo.
Mùa hạ đã gần tàn nhưng thời tiết vẫn còn nóng bức, chỉ có nước giếng là mát lạnh. Thời Cửu giặt xong quần áo, lại vào bếp làm chút đồ ăn. Đến chập tối, Hoàng Nhị mới về phủ.
Việc đầu tiên hắn làm khi quay về là tìm Thập Cửu, nhưng tìm mãi không thấy. Hắn lẩm bẩm đầy nghi hoặc:
"Người đâu rồi... Ta đã bảo người mới không đáng ti..."
Còn chưa nói hết câu, vừa quay người lại đã thấy một bóng đen lặng lẽ xuất hiện sau lưng, gần như mặt đối mặt với hắn. Hắn giật mình lùi lại nửa bước, kêu lên:
"Dọa chết ta rồi, ngươi từ đâu chui ra vậy!"
"..." Giọng Thời Cửu bình thản, có chút vô tội nói, "Ta vẫn luôn ở đây."
"Vẫn luôn ở đây?" Hoàng Nhị không tin, đánh giá cậu từ đầu đến chân, "Vậy mà ta lại không hề cảm nhận được khí tức của ngươi. Ngươi luyện võ công gì vậy? Hay thật, đúng là thâm tàng bất lộ."
Thời Cửu: "Không phải thâm tàng."
"... Không phải ta bảo ngươi đi theo điện hạ sao, điện hạ đâu?"
"?" Thời Cửu tỏ vẻ không hiểu, "Ngài ấy đi ngủ mà ta cũng phải theo sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!