Một cảm giác áp lực nhẹ nhàng truyền đến từ đầu ngón tay, ở trên là ngón tay mang theo hơi ấm của Quý Trường Thiên, còn ở dưới là quân cờ bằng ngọc lạnh ngắt.
Cậu không thể diễn tả nổi đó là cảm giác gì, chỉ thấy có gì đó lạ lạ, sự chần chừ trong chốc lát khiến cậu hơi sững lại, vô thức mất tập trung.
Cậu cứ thắc mắc tại sao mình lại có cảm giác… dường như Quý Trường Thiên luôn cố ý hoặc vô tình chạm vào cậu, lúc thì dùng quạt gõ vào giữa trán cậu, lúc thì dùng đầu ngón tay chạm vào môi cậu, lúc lại lấy khăn tay ra lau mặt cho cậu, và bây giờ cũng vậy.
Vì mồ côi cha mẹ từ nhỏ, thường xuyên bị bạn bè cùng trang lứa trêu chọc là đứa trẻ không có cha mẹ, nên từ nhỏ Thời Cửu đã sống rất tách biệt. Bấy nhiêu năm trôi qua, cậu đã quen với việc đi một mình, ngay cả khi lên đại học hay đi làm, tình trạng này cũng không thay đổi nhiều.
Cậu hiếm khi thân thiết với ai, càng không có nhiều tiếp xúc cơ thể với bạn cùng lớp hay đồng nghiệp. Vì vậy, mỗi khi Quý Trường Thiên chạm vào cậu, cậu luôn theo bản năng muốn né tránh.
Nhưng nghĩ kỹ lại thì, đối phương cũng chẳng làm gì quá đáng. Mọi người đều là đàn ông cả, chạm vào nhau một chút thì có sao. Hoàng Nhị và những người khác cũng thường xuyên khoác vai cậu mà. Mọi người trong phủ Ninh Vương đều có mối quan hệ rất tốt, đây chẳng qua chỉ là những trò đùa giỡn bình thường mà thôi.
Trong mắt Quý Trường Thiên, chắc cậu cũng không khác gì so với mười tám ám vệ đứng trước, và cách đối xử với cậu cũng giống như cách đối xử với họ. Mối quan hệ thân thiết giữa những người trong gia đình là điều hết sức bình thường.
Chắc là cậu nghĩ nhiều rồi.
Nhưng, đã quyết định hòa nhập vào ngôi nhà này, liệu có phải cậu cũng nên thay đổi một chút không?
Thời Cửu suy nghĩ nghiêm túc, cho đến khi giọng nói của Quý Trường Thiên cắt ngang dòng suy nghĩ của cậu. Đối phương đã rụt tay về từ lâu, cười hớn hở ngồi đối diện:
"Tiểu Thập Cửu, sao không tiếp tục đi?"
Thời Cửu sực tỉnh, cuối cùng cũng nhớ ra rút ngón tay vẫn còn đang đặt trên quân cờ. Nhìn bàn cờ chỉ mới xếp lại được một nửa, cậu đờ ra.
Hỏng rồi, lúc nãy cậu xếp đến đâu rồi nhỉ?
Bị Quý Trường Thiên làm cho xao nhãng, mạch suy nghĩ cũng hoàn toàn đứt đoạn. Cậu nhìn chằm chằm vào quân cờ đã được sửa lại vị trí, trong đôi mắt đen láy lộ ra vẻ hoang mang.
Rốt cuộc là sai ở đâu…
Dù cậu không biết chơi cờ vây, nhưng chắc là không thể nhớ nhầm số được. Tại sao tự nhiên lại trống thêm một ô nhỉ…
Nghĩ mãi mà không ra, cậu ngẩng đầu lên, đành phải thừa nhận sự thật là không thể tiếp tục được: "Ta… quên rồi."
"Thật sao?" Quý Trường Thiên cười, nhặt một quân cờ đen lên, "Vậy để phần còn lại cho ta xếp vậy."
Thời Cửu không chớp mắt nhìn hắn đặt quân cờ xuống.
Quân này giống với vị trí trong ký ức của cậu.
Quân này cũng vậy… quân này cũng… ơ? Ơ??
Cứ thế, cậu trơ mắt nhìn Quý Trường Thiên xếp nốt nửa bàn cờ còn lại. Mấy quân cờ mà cậu cảm thấy có gì đó không đúng, lại vừa vặn tạo thành một hình tròn lõm xuống như lòng bát ở giữa bàn cờ.
"Ối," Quý Trường Thiên giả vờ ngạc nhiên, "Hình như lỡ tay xếp lại thành bộ dạng ban đầu rồi này, Tiểu Thập Cửu, thế này thì phải làm sao đây?"
Thời Cửu: "…………"
Tên này lại cố ý lừa cậu!
Chẳng qua là bắt ngươi uống một bát thuốc thôi mà, sao lại thù dai thế chứ.
Giờ thì hay rồi, đầu óc cậu chỉ còn hình ảnh của bàn cờ mới này, hoàn toàn không nhớ nổi hình dáng ban đầu ra sao nữa.
"Tiểu Thập Cửu đã hứa là sẽ giúp ta xếp lại bàn cờ mà," Quý Trường Thiên dùng quạt che miệng, đôi mắt hồ ly cong lên.
"Nếu không xếp lại được, vậy thì tối nay ta sẽ không cho ngươi đi đâu."
Thời Cửu hít một hơi thật sâu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!