Thời Cửu tiễn Tống Tam lên xe rời đi, rồi quay lại theo đường cũ.
Nữ tỳ nói Quý Trường Thiên đã về phòng nghỉ ngơi, nên cậu không quấy rầy nữa. Vốn định trả lại chiếc khăn tay, nhưng giờ đành phải đợi lần sau vậy.
Đến tối, sau khi ăn xong, Thời Cửu đến Hồ Ngữ Trai để chờ đổi ca. Chưa đến gần, cậu đã ngửi thấy một mùi thuốc khó tả bằng lời.
Mùi vị này khiến cậu nhíu mày. Cậu đi tới, thì thấy Hoàng Nhị đang sắc thuốc trong sân.
Càng đến gần, mùi thuốc càng xộc thẳng vào mũi. Thời Cửu không khỏi nín thở, hỏi: "Đây là thuốc Tống thần y kê cho Điện hạ sao?"
"Thập Cửu à, đến sớm vậy," Hoàng Nhị ngẩng đầu nhìn cậu, "Đúng là Tống Tam kê đấy. Hắn nói cứ uống thử một tháng xem sao. Sắp xong rồi, ta sẽ mang vào cho Điện hạ."
"Để ta." Thời Cửu nói, "Tống tiền bối nói, sau này nhiệm vụ giám sát Điện hạ uống thuốc giao cho ta đó."
Hoàng Nhị ngạc nhiên: "Thật sao? Cũng... không phải là không được, nhưng thuốc này uống mỗi sáng và tối. Nếu ngươi nhận việc này, những lúc không trực cũng phải đến. Ngươi không thấy phiền phức sao?"
Thời Cửu suy nghĩ một lúc rồi nói: "Không sao đâu, để ta làm."
Nhiệm vụ của cậu vốn là theo dõi Quý Trường Thiên mà. Cứ mãi lấy cớ nghỉ ngơi để trốn báo cáo công việc cũng không phải là cách. Mỗi sáng tối đến đây xem, ít nhất cũng có thể viết thêm vài dòng, tránh để hoàng đế nghi ngờ.
"Vậy được rồi. Đã là Tống Tam bảo thì ngươi làm đi. Nhưng ta phải nhắc trước, Điện hạ rất ghét uống thuốc. Để trốn thuốc, ngài ấy sẽ dùng đủ mọi cách năn nỉ, dỗ ngọt hay đe dọa. Ngươi phải kiên định đấy, tuyệt đối đừng để mắc bẫy. Ngoài ra, chiếc quạt nát trong tay ngài ấy, ngươi phải canh chừng cẩn thận, coi chừng điện hạ dùng nó làm trò ảo thuật với ngươi."
Thời Cửu: "..."
Hoàng Nhị ca à, ngươi đã trải qua những gì mà lại có kinh nghiệm như vậy chứ.
Không lâu sau, Hoàng Nhị tắt bếp, dùng khăn lót nồi thuốc, rót ra một bát: "Được rồi. Để nguội một chút rồi mang vào cho Điện hạ."
Thời Cửu gật đầu.
Một bát thuốc đen sì như vậy, nhìn thôi đã thấy khó uống. Nhưng không còn cách nào khác, để bảo toàn mạng sống, chỉ đành để Điện hạ chịu khổ thôi.
Trời đã tối, cậu bưng bát thuốc đã nguội bớt vào trong, tiện thể đổi ca với Thập Lục và những người khác.
Quý Trường Thiên đã biết đêm nay Thời Cửu trực. Thấy cậu vào phòng, hắn chủ động đứng lên đón: "Thập..."
Chữ "Cửu" còn chưa kịp nói ra, hắn đã chú ý đến bát thuốc trên tay cậu. Nụ cười trên môi hắn cứng lại ngay lập tức.
Quý Trường Thiên dứt khoát thu chân lại, quay người ngồi xuống ghế, bắt đầu chăm chú nghiên cứu thế cờ trên bàn.
Thời Cửu: "?"
Có phải ai đó vừa rút lại một lời chào không?
Cậu đặt bát thuốc lên bàn nhỏ cạnh giường, nói với Quý Trường Thiên: "Điện hạ, phải uống thuốc rồi."
*Tự dưng nhớ đến câu "Đại lang, đến giờ uống thuốc rồi." :))
Quý Trường Thiên đang tập trung nghiên cứu thế cờ, dường như hoàn toàn không nghe thấy lời cậu nói. Hắn chỉ ra hiệu im lặng với cậu, rồi lấy một quân cờ đen trong hộp, cân nhắc xem nên đặt ở đâu.
Thời Cửu đứng một bên chờ. Thấy hắn mãi không có ý định đặt cờ, cậu dứt khoát lấy quân cờ đó, ném lại vào hộp, rồi đặt bát thuốc lên bàn cờ: "Điện hạ, uống thuốc thôi."
"Ôi ngươi..." Các quân cờ đã sắp xếp bị bát thuốc làm xáo trộn. Lần này, hắn có muốn giả vờ không thấy cũng không được. Quý Trường Thiên bất lực ngẩng đầu:
"Tiểu Thập Cửu à, ngươi có biết ta đã mất bao lâu để sắp xếp thế cờ này không?"
"Điện hạ uống thuốc xong, ta sẽ giúp người xếp lại," Thời Cửu không mảy may lay động, "Hoàng Nhị ca đã vất vả sắc rồi, người mau uống đi."
Quý Trường Thiên thở dài: "Được rồi, được rồi, ta uống là được chứ gì."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!