Thời Cửu đặt chiếc khăn tay lên thành bồn, nhấc chân bước vào, tìm một vị trí thoải mái để ngồi, ngâm mình vào trong nước.
Nước nóng ngập đến ngực, khiến cậu thật sảng khoái, mọi mệt mỏi trong ngày đều tan biến trong làn nước. Cậu nhắm mắt lại, khẽ thở dài một tiếng đầy thỏa mãn.
Khoảnh khắc thư giãn nhất chính là lúc tan làm về nhà, tắm nước nóng, rồi nằm trên giường lướt điện thoại. Trong khoảng thời gian ngắn ngủi ấy, cậu có thể quên đi mọi phiền muộn, mọi rắc rối đều để ngày mai giải quyết.
Thời Cửu từ từ vốc nước rửa người, đầu óc dần trống rỗng. Một giọng nói thường ngày không đáng chú ý bỗng vang lên trong không gian tĩnh lặng này.
Cậu lại nhớ đến lời Hoàng Nhị vừa nói.
"Chỉ là không làm ám vệ nữa."
"Ai muốn đi thì cũng có thể đi."
Nếu một ngày nào đó, cậu cũng có thể không làm ám vệ nữa thì sao?
Nếu không làm ám vệ, cậu sẽ làm gì? Quay lại nghề cũ, làm một kế toán à?
Không, thực ra cậu không thích tính toán.
Cậu không có nhiều đam mê với công việc ở thời hiện đại. Cậu chỉ là một trong số hàng triệu người sống cuộc đời trôi nổi, giống như vô số người lao động bình thường khác, sống một cuộc sống nhàm chán và đi làm công từ ngày này qua ngày khác.
Thậm chí cậu còn không có một gia đình tử tế. Không có ai nấu cơm, chờ cậu về nhà, cũng không có ai thường xuyên gọi điện hỏi han cậu. Bố mẹ cậu đã qua đời trong một tai nạn khi cậu còn rất nhỏ, cậu không còn nhớ rõ họ trông như thế nào nữa.
Ông bà nội nuôi cậu lớn, sau này khi ông bà đã cao tuổi, họ cũng lần lượt qua đời khi cậu học cấp ba. Kể từ đó, cậu không còn người thân nào nữa.
Cậu vẫn nhớ ngày đầu tiên cậu đến phủ Ninh Vương, Quý Trường Thiên đã nói với con chó to Thương Nghê kia: "Thời Cửu là người nhà của chúng ta."
Gia đình là gì, cậu đã không còn khái niệm nữa rồi.
Cậu chỉ nhớ căn phòng nhỏ rộng hơn bốn mươi mét vuông kia. Mỗi tháng, sau khi trừ tiền thuê nhà và tiền điện nước, số tiền còn lại chỉ đủ cho cậu ăn uống.
Cậu không có quá nhiều kỳ vọng vào việc về nhà, cũng không có bất kỳ hy vọng nào vào công việc ngày mai. Đi làm chỉ để kiếm tiền ăn, về nhà cũng chỉ là để nghỉ ngơi khi cần thiết. Bất kể làm gì, mục đích duy nhất đều là để sống.
Vì vậy, cậu gần như không có bất kỳ chấp niệm nào về việc quay trở lại thời hiện đại. Ở đây cũng là làm trâu làm ngựa, về đó cũng là làm trâu làm ngựa. Con người làm việc ở đâu cũng là làm.
Nhưng nếu, cậu nói là nếu, thực sự có một cơ hội để lựa chọn, cậu sẽ chọn gì?
Suy nghĩ đầu tiên hiện ra trong đầu cậu, lại là ở lại phủ Ninh Vương tiếp tục làm ám vệ.
Cậu luôn không hiểu công việc ám vệ có gì tốt. Mỗi ngày đều phải đối mặt với nguy hiểm, kiếm được ít tiền, đãi ngộ lại kém. Nếu không phải bị thuốc độc khống chế, thì làm sao có người cam tâm tình nguyện làm ám vệ chứ.
Bây giờ, dường như cậu đã hiểu ra một chút. Những ám vệ tự nguyện ở lại trong phủ, có lẽ không chỉ đơn giản là làm ám vệ. Họ đã coi phủ Ninh Vương là nhà của mình, coi nhau như người thân.
Một nhóm mèo con, chó con không có nơi nương tựa, được một con hồ ly tốt bụng thu nhận.
Thời Cửu lại nhìn chiếc khăn tay đang vắt trên thành bồn.
Đã thu nhận nhiều đến vậy rồi, thì thêm một người nữa chắc cũng không sao đâu nhỉ.
Cậu cũng muốn gia nhập vào họ, muốn trở thành một thành viên của gia đình này. Nhưng trớ trêu thay, cậu lại là Huyền Ảnh Vệ, là nội gián do hoàng đế phái đến.
Cậu không muốn làm việc cho tên hoàng đế khốn nạn kia, càng không muốn lấy oán trả ơn, đâm lén con hồ ly tốt bụng đó. Nhưng tính mạng lại đang nằm trong tay người khác, không nghe lời sẽ phải chết, cậu không có quyền lựa chọn.
Tuy nhiên, vừa nãy Hoàng Nhị nói, Tống Tam là ngự y được Quý Trường Thiên đưa ra khỏi cung. Đã là người từ trong cung ra, vậy có biết cách giải loại độc này không?
Hay là ngày mai cậu lén đi tìm Tống Tam xem sao…
Không, không được.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!