Chương 24: (Vô Đề)

"... Điện hạ," Thời Cửu không nhịn được, bước tới kéo tay Quý Trường Thiên, cố gắng ngăn hắn lại, "Nhiều quá rồi ạ."

"Không nhiều, không nhiều, mới được bao nhiêu đâu," Quý Trường Thiên cười, vỗ vỗ tay cậu, "Cả phủ Ninh Vương lớn như vậy, ai mà chẳng có mười mấy bộ y phục? Tiểu Thập Cửu đã đến đây, thì cũng nên nhập gia tùy tục. Nếu không, người ngoài sẽ nói Ninh Vương ta ngược đãi thuộc hạ."

Thời Cửu: "..."

Thôi được rồi.

Xem ra Quý Trường Thiên đã quyết tâm mua, thế thì cậu đành hợp tác vậy. Chút tiền nhỏ này đối với Ninh Vương chẳng là gì sất, chỉ cần Điện hạ vui là được.

Vì vậy, cậu nói: "Vậy đa tạ Điện hạ."

"Không cần khách sáo," Quý Trường Thiên lại dặn dò Chu chưởng quầy, "Mấy cuộn này may đồ thu, mấy cuộn này may đồ đông. Còn về kiểu dáng và hoa văn, ngươi cứ tùy ý sáng tạo, miễn là hợp với khí chất của tiểu hộ vệ này là được."

"Không thành vấn đề! Điện hạ cứ giao cho ta, người cứ yên tâm, bảo đảm người sẽ hài lòng!" Chu chưởng quầy mặt mày hớn hở, "Đồ thu thì ba ngày là xong. Đồ đông sẽ lâu hơn một chút, cần bảy ngày. Đến lúc đó ta sẽ đích thân mang đến phủ cho người. Nếu người có gì không hài lòng, cứ nói với ta, ta sẽ mang về sửa lại."

Quý Trường Thiên gật đầu: "Vậy làm phiền chưởng quầy rồi."

Nói rồi, hắn lấy túi tiền ra: "Xem những thứ này có đủ không?"

Chu chưởng quầy dặn dò tiểu nhị: "Nhanh, tính tiền cho Điện hạ. Nhớ bỏ phần lẻ đi."

Tiểu nhị nhận lấy túi tiền: "Điện hạ, người đợi một lát."

Tiểu nhị cầm túi tiền vào phòng trong. Chu chưởng quầy thì hăm hở cầm vải lên, bắt đầu đo ngay tại chỗ.

Thời Cửu nhìn những cuộn vải đó, không thể không thừa nhận là quả thực rất đẹp. Những thứ mà Quý Trường Thiên để mắt tới, không nghi ngờ gì đều là hàng đỉnh cao. Có lẽ trên đời này chỉ có long bào của hoàng đế là xa hoa hơn.

Không biết một cuộn vải này giá bao nhiêu, ba trăm lạng bạc có đủ mua vài bộ quần áo không.

Đang nghĩ, thì trong phòng trong có tiếng động. Tiểu nhị vừa vào đã hoảng hốt chạy ra: "Không hay rồi, chưởng quầy không hay rồi!"

"Cái gì không hay?" Chu chưởng quầy đang đo vải, nghe vậy cũng không ngẩng đầu lên, "Thấy chuột lớn à?"

"Không, không phải! Là tiền… tiền mất rồi!"

"Cái gì?!" Sắc mặt Chu chưởng quầy thay đổi, "Tiền Điện hạ vừa đưa cho ngươi…!"

"Không, không phải tiền của Điện hạ, tiền của Điện hạ vẫn còn!" tiểu nhị run rẩy cầm túi bạc, gấp đến muốn khóc, "Là tiền của tiệm chúng ta! Mất hết rồi, mất hết rồi!"

Chu chưởng quầy kinh hãi, gạt tiểu nhị sang một bên, lao nhanh vào phòng trong.

Thời Cửu nhíu mày.

Sao lại thế… có trộm nữa à?

Cậu quay đầu nhìn Quý Trường Thiên. Đúng lúc Quý Trường Thiên cũng đang nhìn cậu. Hai người nhìn nhau, hắn khẽ gật đầu với cậu.

Quý Trường Thiên vén rèm phòng trong, hỏi: "Có chuyện gì vậy?"

Chỉ thấy Chu chưởng quầy đang ngồi bệt dưới đất, trước mặt là một cái rương tiền đã mở khóa, bên trong trống rỗng, không còn một đồng nào.

"Cái này cũng có thể trộm được…" Chu chưởng quầy lẩm bẩm, dường như bị đả kích rấtbnặng nề, "Làm sao có thể, làm sao có thể…"

Quý Trường Thiên đi đến bên cạnh ông ta, cúi xuống vỗ nhẹ vai: "Chu chưởng quầy, ngươi bình tĩnh lại. Có thể nói cho ta biết, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì không?"

"Điện hạ," Chu chưởng quầy cười khổ, đứng dậy lau mặt. Mắt ông ta đỏ hoe nói, "Trong cái rương này, ban đầu có hai trăm lạng bạc, và ba mươi lạng vàng, là tiền của mấy vị khách đặt may quần áo. Sáng nay vẫn còn ở đây. Ai ngờ mới chỉ giữa trưa, đã… bị trộm mất rồi."

"Sao ngươi lại chắc chắn là bị trộm?" Quý Trường Thiên gập quạt lại, dùng đuôi quạt chống cằm, "Chẳng lẽ gần đây trong thành Tấn Dương, thường xuyên xảy ra trộm cắp?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!