Hắn bước nhanh đến bàn, làm ướt lại mực đã khô mất một nửa trong nghiên, dùng bút lông chấm mực, đặt bút xuống viết.
Một bài thơ được viết liền mạch. Hắn cầm tờ giấy mực còn chưa khô, đưa cho Thời Cửu xem: "Thế nào?"
Thời Cửu đọc bài thơ từ đầu đến cuối rồi im lặng.
Bài thơ này… thực sự là không hay lắm, nhưng trong từng câu chữ, cái cảm xúc khoe khoang mình có cả chó lẫn mèo, có người bầu bạn, có người quan tâm, lại tràn đầy không thèm che tí nào.
Dừng lại một lúc lâu, cậu mới mở lời: "Hay là Điện hạ đừng tặng nữa."
"Vì sao?"
"Thuộc hạ nghĩ, Tạ Tri Xuân mà đọc bài thơ này, sẽ càng tức giận hơn đấy "
Quý Trường Thiên đọc đi đọc lại bài thơ vài lần, thở dài lắc đầu: "Ngươi nói cũng có lý. Thôi vậy."
Hắn đặt bút và giấy xuống, rồi chợt nhớ ra điều gì đó: "À đúng rồi, ngươi vừa gặp Đại Li? Hắn đã về phủ rồi à?"
Thời Cửu gật đầu: "Hắn vẫn luôn tìm người, nhưng lại không chịu tự mình mang mèo đến."
"Không sao, Đại Li vẫn luôn độc lai độc vãng. An toàn trở về là tốt rồi. Ngươi thấy hắn có bị thương không?"
Thời Cửu lắc đầu: "Nhưng hắn cứ nói "không kịp rồi", ta không hiểu hắn có ý gì."
"Ồ, vậy có lẽ là hắn bị dị ứng lông mèo, đang vội đi hắt hơi, lại không muốn mất mặt trước tiểu đệ, nên tìm đại một lý do thôi."
Thời Cửu: "……"
Hả?!
Dị ứng lông mèo? Mà lại đi làm ám vệ cho Quý Trường Thiên?!
Mắt Thời Cửu mở to. Quý Trường Thiên nhìn vẻ mặt ngạc nhiên của cậu thì không khỏi mỉm cười:
"Sao, bất ngờ lắm hả? Yên tâm, dị ứng của hắn không nghiêm trọng lắm, ta cũng không ép buộc hắn. Là hắn tự nguyện ở lại."
Thời Cửu im lặng rất lâu, mới sắp xếp lại ngôn từ: "Điện hạ biết hắn dị ứng lông mèo, mà vẫn phái hắn đi Tây Vực tìm mèo sao?"
Quý Trường Thiên thở dài: "Ban đầu ta cũng không kỳ vọng vào hắn đâu. Ta không biết đoàn thương nhân nào có mèo nên đã phái hắn cùng Hoàng Đại và Thập Thất, Thập Bát, chia làm ba đường đi thử vận may. Thập Thất, Thập Bát thì tay không trở về. Hoàng Đại thì có thấy mèo, nhưng lại gặp chút vấn đề khi giao tiếp với thương nhân Ba Tư, cuối cùng không thỏa thuận được giá.
Ta đã chuẩn bị tinh thần là sẽ thất bại rồi, không ngờ vẫn là Đại Li đáng tin cậy."
Hắn vừa nói vừa v**t v* con mèo từ đầu đến đuôi, không muốn rời tay: "Nhưng ngươi yên tâm, mặt nạ của Đại Li là loại đặc chế. Tấm lưới lọc trên đó đã được ngâm thuốc do Tống Tam pha chế, có thể làm giảm triệu chứng dị ứng. Bình thường hắn không có phản ứng gì. Chắc lần này ở gần mèo quá lâu thôi."
Tống Tam là ai, cũng là một ám vệ sao?
Nhưng Quý Trường Thiên nghĩ gì mà lại phái Hoàng Đại đi giao dịch với đoàn thương nhân thế? Nhìn vẻ mặt hắn là biết không thể đàm phán thành công rồi.
"Tối nay chắc hắn sẽ trở về đấy. Khi hắn về, ta sẽ thưởng lớn." Quý Trường Thiên lại nói.
Thời Cửu đứng bên cạnh nhìn hắn đùa với mèo, chỉ cảm thấy nơi này càng ở càng lạnh. Nhưng có lẽ là do đang vui, nên sắc mặt của Quý Trường Thiên khá hồng hào.
Mặc dù vậy, nhưng Thời Cửu vẫn không dám lơ là. Cậu khuyên: "Điện hạ, nơi này lạnh lẽo, chúng ta đổi chỗ khác đi."
"Ừ, được." Quý Trường Thiên ôm mèo đứng dậy, cùng cậu rời khỏi đình. Tiểu Bạch Long và Hoàng Đại đi theo phía sau.
Ánh mắt Quý Trường Thiên rời khỏi con mèo, rơi xuống vai Thời Cửu. Trên bộ đồ ám vệ của cậu dính rất nhiều lông mèo màu trắng, trông vô cùng nổi bật.
Từ vai, xuống ngực, đến cổ tay, xem ra bộ quần áo này không dùng được nữa rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!