Thời Cửu không chần chừ một giây nào đi thẳng đến nhà ăn, chất đầy đồ ăn vào trong khay của mình.
Nhà ăn trong phủ Ninh Vương là theo kiểu tự phục vụ. Muốn ăn gì thì lấy, lấy bao nhiêu cũng không ai quản, cũng không cần lo đến muộn hết đồ ăn, vì nếu hết, sẽ có người mang món mới ra ngay.
Cơm nước không mất tiền, nhưng nếu lấy quá nhiều mà ăn không hết, thừa lại một chút thức ăn là sẽ bị phạt mười văn.
Ngày đầu tiên đến đây, Thời Cửu đã gọi kiểu này bằng một cái tên thân quen: tiệc buffet.
Lúc này, cậu lấy một muỗng lớn thịt kho tàu, một muỗng lớn tôm rim, thêm hai món rau, rồi chan thêm chút nước thịt lên cơm, tìm đại một chỗ ngồi xuống ăn.
Ngồi được một lúc, cậu thấy Hoàng Nhị bưng một tô mì đi ngang qua, rồi quay lại, quan tâm hỏi: "Thập Cửu, ai chọc ngươi giận à?"
Thời Cửu ngẩng đầu lên: "Gì cơ?"
"Cái sát khí trên người ngươi nặng như ma vậy, ngươi không lên tiếng ta cũng biết." Hoàng Nhị ngồi xuống đối diện cậu, "Hôm nay ngươi được nghỉ mà, sao lại thấy khó chịu vậy?"
Thời Cửu: "…"
Đừng nhắc đến chuyện đó nữa được không?
Thấy sát khí trên người Thời Cửu lại tăng lên ba phần, Hoàng Nhị vội vàng xua tay: "Thôi, ta không hỏi nữa. Để ta đi lấy cho ngươi một chén chè đậu xanh, ăn cho hạ hỏa nhé."
"Đa tạ."
Hoàng Nhị nhanh chóng mang đến chén chè đậu xanh. Thời Cửu uống một hơi hết nửa chén, đúng là thấy hạ hỏa thật.
Tuy nhiên, để xua tan cái bực bội vì bị bắt làm thêm giờ vào ngày nghỉ, thì vẫn phải dựa vào ăn thịt. Đúng là Quý Trường Thiên không lừa cậu, đồ ăn ở phủ Ninh Vương này, ngay cả ở nhà ăn tự phục vụ cũng không thua kém gì trong hoàng cung. Món thịt kho tàu trông rất ngon mắt, hầm rất thấm vị. Mỗi miếng thịt đều là những khối vuông nhỏ đều nhau, thịt nạc mềm, thịt mỡ béo ngậy, phần bì lại hơi dai dai. Ăn một miếng vào, vừa thơm vừa ngọt lại không ngán.
Cắn thêm một miếng cơm trắng, cảm giác như tâm hồn được thanh lọc vậy.
Ở thời hiện đại cậu cũng chưa bao giờ ăn được món thịt kho tàu ngon như vậy… Thật ra, chủ yếu là lương không đủ để đi ăn nhà hàng thường xuyên, mà bản thân cậu cũng ít khi có thời gian nấu nướng. Chỉ những ngày cuối tuần không bị sếp gọi đi làm thêm giờ mới thỉnh thoảng nấu được một bữa, nhưng hương vị và cảm giác cũng kém xa món này.
Hoàng Nhị chỉ nhìn cậu một miếng thịt, một miếng cơm, một miếng rau. Cứ mỗi lần ăn một miếng, sát khí lại giảm đi một chút. Ăn thịt kho đã đời rồi, cậu lại chuyển sang ăn tôm. Gặm bỏ đầu và đuôi, rồi nhai cả vỏ tôm.
Trong nhà ăn, người ra kẻ vào đã đổi hai lượt, mà Thời Cửu vẫn ngồi đó không hề nhúc nhích.
Hoàng Nhị đã ăn xong tô mì của mình từ lâu, thậm chí uống cạn cả nước. Hắn ta định lịch sự đợi Thời Cửu ăn xong rồi cùng đi, nhưng đợi đến mức bắt đầu buồn ngủ, mà vẫn chưa thấy đồ ăn trong đĩa của Thời Cửu vơi đi.
Hắn ta không nhịn được nữa, đành bắt chuyện: "Thập Cửu, ngươi không thích ăn đồ làm từ bột mì à? Mấy hôm nay thấy ngươi chưa ăn lần nào."
"Ăn mì nhanh no, nhưng no xong lại dễ đói," Thời Cửu tốt bụng tạo bậc thang cho hắn ta, "Buồn ngủ thì cứ về đi, không cần đợi ta đâu."
Hoàng Nhị ngáp một cái: "Vậy được, ta về ngủ trưa đây. Ngươi cứ từ từ ăn."
Đợi Hoàng Nhị đi rồi, Thời Cửu lại tiếp tục tập trung xử lý hết phần đồ ăn còn lại, trả lại khay rồi mới rời đi.
Sau khi ra khỏi nhà ăn, cuối cùng sát khí cũng tiêu tan hết.
Đến sau buổi trưa, cả phủ Ninh Vương đã trở nên yên tĩnh, hay nói đúng hơn là cả thành Tấn Dương đều trở nên im ắng. Có vẻ như người dân ở đây rất thích ngủ trưa. Ngoại trừ những lính gác hoặc ám vệ phải trực ra thì hầu như rất khó thấy ai hoạt động vào giờ này.
Ngay cả những con mèo, con chó được nuôi trong phủ cũng vậy.
Thời Cửu ít khi ngủ trưa nên tranh thủ lúc yên tĩnh này đi dạo loanh quanh. Buổi sáng đã xử lý xong công việc của Huyền Ảnh Vệ, nửa ngày còn lại đều là thời gian rảnh rỗi.
Đang đi qua một con đường nhỏ vắng vẻ, đột nhiên cậu thấy có người chặn đường ở phía trước. Người đó quay lưng lại, trông khá lạ mặt, không giống người cậu từng gặp.
Mặc dù hôm nay không phải ca trực của cậu, nhưng khi thấy người lạ trong phủ thì vẫn cần phải chú ý. Cậu cẩn thận tiến lại gần người đó, mở lời hỏi: "Ngài là…?"
Người đó quay lại, thoắt cái đã đứng trước mặt cậu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!