Chương 21: (Vô Đề)

"Khoan đã," Thời Cửu đếm lại số người trên thuyền, "Có vẻ thiếu một người, Thập Bát đâu rồi?"

"A… đến đây đến đây," Thập Bát vừa ngáp vừa chậm rãi bước tới, "Ta nói này, mọi người đánh hăng quá, chơi cả một ngày trời, ta ngủ quên luôn."

Không biết có phải đầu óc còn chưa tỉnh ngủ hay không, Thập Bát nói xong liền nhảy thẳng lên thuyền. Thời Cửu định mở lời ngăn cản, bảo hắn ta đổi chỗ để lên nhưng đã quá muộn.

Trên chiếc thuyền nhỏ này đã có ba người và một con chó, giờ thêm Thập Bát nữa, sự cân bằng mong manh lại bị phá vỡ. Bất đắc dĩ, Thời Cửu đành kéo Quý Trường Thiên lùi lại hai bước.

Thập Bát vừa nhảy lên đuôi thuyền, mũi thuyền liền chổng lên. May mà Thời Cửu khí dồn đan điền, dồn trọng lượng xuống để giữ cho thuyền không lật. Tuy nhiên, thuyền cũng chao đảo dữ dội hai cái, mũi thuyền đập mạnh xuống mặt nước, bắn tung lên những đợt sóng lớn.

Thời Cửu theo phản xạ bảo vệ Quý Trường Thiên, rồi lo lắng nhìn hắn hỏi: "Điện hạ, người không sao chứ?"

Nếu thuyền mà lật thật thì chẳng phải tính mạng của Ninh Vương sẽ gặp nguy sao?

Quý Trường Thiên không nói gì, chỉ cúi đầu nhìn mặt hồ đang rung động.

Thời Cửu cảm thấy cánh tay mình bị nắm chặt đến đau đớn. Nhìn thấy những đốt ngón tay trắng bệch vì dùng sức của người kia, Thời Cửu lại gọi thêm một tiếng: "Điện hạ?"

Cuối cùng Quý Trường Thiên cũng hoàn hồn, từ từ thả lỏng tay, rũ bỏ những giọt nước bắn lên áo choàng: "Ta không sao."

Con chó trắng nhỏ bị nước bắn trúng đứng ở bên cạnh rũ rũ lông.

Thập Bát, người suýt chút nữa làm lật thuyền đã hoàn toàn tỉnh ngủ. Hắn ta lúng túng, ngượng ngùng nói: "Ta… ta nặng đến thế sao…"

"Thuyền vốn đã nhỏ, ngươi còn dám nhảy lên như thế, chưa học vật lý à?" Thời Cửu không nhịn được nói.

Thập Bát sững sờ: "Vật gì?"

Thời Cửu: "…"

Chết rồi, lỡ mồm nói ra mất tiêu.

"Xin lỗi, ta thực sự không cố ý," Thập Bát áy náy nói, "Điện hạ, Thập Cửu, hai người không sao chứ?"

Quý Trường Thiên thở dài: "Không sao, may mà Tiểu Thập Cửu phản ứng nhanh. Thập Bát, lần sau ngủ dậy nhớ tỉnh táo một chút, làm việc lúc đầu óc không tỉnh táo dễ gây ra rắc rối lắm."

Thập Bát cúi đầu: "Điện hạ dạy phải, sau này thuộc hạ nhất định sẽ chú ý."

"Thôi được rồi," Quý Trường Thiên nhìn người lái đò, "Triệu bá, chúng ta đi thôi."

Chiếc thuyền nhỏ cuối cùng cũng rời khỏi hòn đảo giữa hồ một cách an toàn. Quý Trường Thiên đứng ở mũi thuyền, lặng lẽ nhìn mặt hồ chìm trong ánh chiều tà.

Thấy sắc mặt hắn hơi tái, Thời Cửu nhẹ giọng hỏi: "Điện hạ… sợ nước sao?"

Quý Trường Thiên lắc đầu: "Hồi nhỏ thì đúng là sợ, nhưng đã nhiều năm trôi qua rồi, giờ thì không sao nữa. Tiểu Thập Cửu không cần lo lắng."

Thời Cửu cảm thấy phản ứng của hắn không giống như "không sao": 

"Rõ ràng Điện hạ có thể chọn nơi khác để đánh bài, tại sao nhất định phải chọn Hương Lí Đình chứ?"

"Không thể vì sợ hãi mà bỏ cuộc. Càng sợ, càng phải vượt qua. Nước trong hồ này không sâu lắm, dù có lỡ rơi xuống cũng không nhất thiết sẽ chết đuối, chỉ là dưới đáy hồ có nhiều bùn, lát nữa ta sẽ cho người đào sen, tiện thể dọn sạch lớp bùn đó."

Thời Cửu im lặng.

Đây đâu phải là vấn đề có chết đuối hay không.

"Sao lại nhìn ta với ánh mắt đó?" Quý Trường Thiên cười bất lực, "Ta đã nói rồi, đừng nghe Hoàng Nhị nói quá lên. Tuy cơ thể ta yếu nhưng không đến mức dính chút nước là mất mạng đâu. Cứ yên tâm đi."

Hắn vừa nói vừa nhẹ nhàng vỗ vai Thời Cửu: "Phong cảnh ở đình này rất đẹp, tiếc là bây giờ hoa sen đã tàn, không phải là thời điểm đẹp nhất. Đợi đến mùa hè năm sau, ta sẽ đưa ngươi đến thưởng thức một lần nữa."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!