Chương 200: (Vô Đề)

Quý Trường Thiên ôm một đống đồ lớn, trên cổ tay quấn dây xích chó, trên cổ con chó còn treo vài túi lớn túi nhỏ. Bố Thời thấy vậy liền vội vàng ra đón:

"Tiểu Quý à cháu đến thì đến, sao lại mang nhiều đồ thế này? Mau, đưa chú cầm cho."

"Chú dì thu nhận cháu ăn Tết, cháu không thể đi tay không được ạ."

Quý Trường Thiên cười nói, quay đầu nhìn Thời Cửu, "Cần giúp gì không?"

"Không cần, dán xong rồi." Thời Cửu cúi người xoa xoa đầu Tiểu Bạch Long, con chó trắng vui vẻ vẫy đuôi với cậu.

Mẹ Thời nghe thấy tiếng động cũng đi ra đón, vừa nhìn thấy chiếc khăn quàng cổ quen thuộc trên cổ Quý Trường Thiên, biểu cảm lập tức trở nên vi diệu.

Một người một chó cứ thế đường hoàng bước vào nhà. Việc đầu tiên con chó trắng làm khi vào nhà là thò đầu vào thùng giấy, quen đường quen lối tìm ra con mèo đen đang lẩn trốn.

Con chó phiền phức lại đến rồi, Tiểu Cục Than lao thẳng l*n đ*nh tháp leo trèo của mèo, thong thả l**m vuốt, mặc kệ con chó trắng ở dưới nhìn mà không làm gì được.

Sắp đến giờ, Thời Cửu định vào bếp giúp bố mẹ chuẩn bị bữa cơm tất niên, không ngờ Quý Trường Thiên lại xán lại gần:

"Chú dì cứ đi nghỉ ngơi đi ạ, cơm tất niên cứ giao cho cháu là được."

Thời Cửu nhìn về phía cửa với ánh mắt kỳ lạ nhưng không thấy ai khác, nghi hoặc hỏi: "Không phải anh đi một mình đến sao?"

"Tất nhiên rồi."

"Vậy ai nấu cơm?" Không phải là Tiểu Bạch Long chứ.

Quý Trường Thiên mỉm cười: "Xa tận chân trời, gần ngay trước mắt."

"... Anh?" Thời Cửu chấn kinh, "Anh biết nấu cơm á?"

Quý Trường Thiên hạ thấp giọng: "Thời gian qua anh đã khổ luyện đấy, chỉ vì muốn trổ tài trước mặt chú dì vào đêm ba mươi này thôi."

"...?" Thời Cửu cảm thấy có gì đó không ổn, "Chẳng phải anh nói là vì bố mẹ anh đi du lịch chưa về nên anh mới đến nhà em ăn ké sao?"

Quý Trường Thiên trả lời quanh co, nói chuyện trời nam đất bắc với bố mẹ Thời, nhất quyết không trả lời thẳng.

Thời Cửu nghiến răng.

Hay cho một Quý Trường Thiên, lại lừa cậu, xem ra người nào đó đã sớm mưu tính cả rồi, trước khi đi một bước đã lên kế hoạch cho mười bước tiếp theo.

Đã như vậy, bữa cơm này cứ để hắn tự làm đi, cậu muốn xem một mình hắn phải chuẩn bị đến bao giờ.

Thời Cửu mặt không cảm xúc quay về phòng mình, nằm trên giường lướt điện thoại, trước tiên là trả lời tin nhắn chúc mừng năm mới của tất cả bạn bè, sau đó lại vào nhóm vệ sĩ cướp vài cái bao lì xì.

Rõ ràng lần nào cũng là người cuối cùng cướp nhưng lúc nào cũng mở được "Vua may mắn", chuyện này là thế nào vậy nè?

Cậu buồn chán lướt qua những thông tin mà Big Data đẩy đến, có lẽ do thời gian qua cậu thường xuyên tìm kiếm về Ung Chiêu Đế, mỗi ngày đều có vài nội dung liên quan đến Ung Chiêu Đế đập vào mắt, có những người theo phái khảo cứu lịch sử, cũng có những biên tập viên viết lách bừa bãi nhưng dù là chính sử hay dã sử, thành tựu chính trị hay giai thoại, cũng không có bất kỳ dòng nào nhắc đến việc Ung Chiêu Đế là một người mù mặt.

Dù cậu có nỗ lực tra cứu sử liệu thế nào đi chăng nữa cũng không tìm thấy bất kỳ ghi chép liên quan nào.

Quý Trường Thiên... quả thực đã lừa được tất cả mọi người.

Thời Cửu lặng lẽ nhìn chằm chằm vào dòng chữ trên màn hình, hồi lâu sau, cậu đặt điện thoại xuống, vào bếp tìm Quý Trường Thiên.

Người nào đó đang bận rộn, nghe thấy tiếng mở cửa liền không ngẩng đầu lên mà nói:

"Sao em lại vào đây?"

Thời Cửu: "Vào giúp anh, không thì đến bao giờ mới được ăn cơm?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!