Chương 2: (Vô Đề)

Đợi đến khi đứng dậy rời đi, Tiết Đình mới nhận ra có gì đó không ổn.

Lạ thật, rõ ràng ta là thủ lĩnh Huyền Ảnh Vệ mà, tại sao lại phải bàn bạc với một tên cấp dưới chứ?

"Này ngươi…" Hắn quay đầu lại, muốn lấy lại cái uy vừa mất nhưng giọng nói bỗng nghẹn lại.

Hắn chỉ thấy một cái mâm đã được ăn sạch đặt ở chỗ thu gom, chứ không thấy bóng dáng Thập Cửu đâu cả.

---

Đêm hôm đó, một trăm lạng vàng được đưa đến ký túc xá của Thời Cửu, sáng hôm sau, cậu đã được Tiết Đình gọi đi làm nhiệm vụ ở bên ngoài.

Thời Cửu theo hắn đến ngoại ô thành, thấy vài đồng liêu đang đào hố trên mặt đất.

Nhìn kích cỡ và hình dạng cái hố thì vừa đủ để chôn một người.

Đúng là không sai, cậu liếc mắt sang bên cạnh, thấy một thi thể nằm trong bụi cỏ, trên cổ có một vết thương rất sâu, rõ ràng là do thanh đao của Huyền Ảnh Vệ gây ra, một nhát là chết tươi.

Tiết Đình cúi xuống, lột quần áo trên người thi thể, tháo mặt nạ trên mặt hắn, rồi đưa cho Thời Cửu: 

"Người này là ám vệ của Ninh Vương, trùng hợp thay, hắn cũng tên là "Thập Cửu" – Này, thay vào đi. Từ nay về sau, ngươi sẽ lấy thân phận của hắn để nằm vùng bên cạnh Ninh Vương."

Thời Cửu: "…"

Cái xã hội phong kiến chết tiệt này, tên bạo chúa khốn nạn này!

Tuy đã xuyên không được ba tháng, cậu cũng được giao không ít nhiệm vụ, đã quen với việc giết người và xử lý thi thể, nhưng những kẻ cậu giết đều là quan lại th*m nh*ng, dù là diệt trừ phe cánh cho tên hoàng đế chó chết đó, thì cậu cũng có thể an ủi bản thân rằng tôi không giết người tốt nhé!

Thế nhưng, người chết này hoàn toàn là một nhóc vô tội.

Chỉ vì có cùng số với mình mà phải chết một cách oan uổng?

Trong lòng Thời Cửu cảm thấy ghê tởm, nhưng vẻ mặt không hề gợn sóng, chỉ nhận lấy quần áo và mặt nạ, nhìn thi thể trên mặt đất: 

"Nhưng ta và hắn không giống nhau, có cần phải hóa trang không?"

"Không cần, ngươi chỉ cần đeo chiếc mặt nạ này là được, Ninh Vương không nhận ra ngươi là ai đâu."

Thời Cửu nhìn chiếc mặt nạ trong tay, mặt nạ màu đen chỉ có nửa mặt, không nặng, tạo hình rất đặc biệt, có hai cái tai nhọn nhỏ nhỏ, được vẽ màu vàng kim, là một khuôn mặt mèo.

Lại là mặt nạ, thứ này là "sở thích" chung của các thành viên trong hoàng tộc à?

Nhưng nhìn thế nào cũng thấy rất bình thường, chẳng có gì đặc biệt.

Cậu khó hiểu hỏi: "Ý gì?"

"Có vẻ như ngươi không hiểu Ninh Vương lắm," Tiết Đình đi đến bên cạnh cậu, hạ giọng nói: 

"Hồi nhỏ, Ninh Vương từng mắc một trận bệnh nặng. Sau khi khỏi, ngài ấy lại mắc một chứng bệnh không nhận ra người khác, không thể phân biệt được đối phương là ai qua khuôn mặt, chỉ có thể dựa vào trang phục thôi."

Không phân biệt được khuôn mặt? Vậy chẳng phải là "mù mặt" sao?

Người xưa mà cũng mắc bệnh này à?

Tiết Đình: "Ngài ấy phân biệt các ám vệ bên cạnh dựa vào chiếc mặt nạ này. Chỉ cần ngươi đeo chiếc mặt nạ này, ngươi chính là "Thập Cửu" dưới trướng ngài ấy."

Thời Cửu im lặng một lát, cảm thấy thế này có vẻ quá đáng: "Nhưng dù ngài ấy không nhận ra ta, thì bên cạnh ngài ấy vẫn có những ám vệ khác."

"Cái này thì ngươi yên tâm, "Thập Cửu" này là người mới, mới làm việc dưới trướng Ninh Vương được vài ngày, chưa quen thân với các ám vệ khác. Vóc dáng ngươi và "Thập Cửu" tương tự, chỉ cần ngươi đừng tùy tiện tháo mặt nạ, bọn họ sẽ không thể phân biệt được ngươi và hắn đâu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!