Tết nguyên đán sắp đến, những người vẫn còn đang đi làm đã không còn tâm trí nào để làm việc, ngày ngày mong ngóng kỳ nghỉ cũng như mong lãnh đạo đừng có tìm việc vào lúc này.
Tuy nhiên, người có tâm trạng như vậy không bao gồm Thời Cửu.
Dù sao công việc hiện tại của cậu cũng thực sự nhẹ nhàng, rời khỏi bộ phận tài chính vốn là "chiến trường" mỗi dịp cuối năm, thế giới bỗng trở nên tươi đẹp hẳn.
Việc hằng ngày phải làm chẳng qua là đi theo Quý Trường Thiên dạo quanh khắp nơi, thi thoảng còn có thể đi thăm những đồng nghiệp cũ đang ở trong cảnh nước sôi lửa bỏng rồi hiên ngang rời đi trong hàng loạt ánh mắt ngưỡng mộ.
Hôm nay là ngày cuối cùng trước kỳ nghỉ Tết, Thời Cửu lề mề ăn xong bữa sáng, chuẩn bị đi "nước đến chân mới nhảy" nốt ngày cuối cùng của năm. Trước khi ra cửa, mẹ Thời dặn dò:
"Tiểu Cửu, con tan làm sớm thì đừng quên mua câu đối đấy."
"Con biết rồi mẹ." Thời Cửu khoác áo khoác vào, "Đi mau thôi, sắp muộn rồi."
Mẹ Thời nhìn thời gian một cái, vội vàng ra cửa, chưa đầy hai giây sau lại vội vàng quay lại, chộp lấy một chiếc khăn quàng cổ từ giá treo đồ rồi quàng vào cổ Thời Cửu:
"Hôm nay trời lạnh, mặc nhiều vào một chút."
Thời Cửu bất lực: "Mẹ à, con thật sự không..."
Lời còn chưa dứt, mẹ Thời đã nói: "Nghe lời."
Thời Cửu: "..."
Trên đời này có một kiểu lạnh gọi là "mẹ bạn thấy bạn lạnh", cho dù hiện tại cậu có nội lực hộ thân, thời tiết âm mười mấy độ mà mặc áo cộc tay đứng ngoài trời nửa ngày cũng không bị cảm lạnh nhưng mà mẫu thân đại nhân không cho phép.
Cậu nhìn chiếc khăn màu đỏ thẫm kia, có chút kháng cự nói:
"... Ít nhất cũng đổi màu khác đi chứ."
"Màu đỏ thì làm sao? Quần áo thường ngày của con không đen thì xám, tuổi còn trẻ, rực rỡ một chút mới tốt, Tết nhất đến nơi rồi, cho nó vui vẻ, thôi được rồi, mẹ phải đi đây, không thì muộn thật mất."
Hai vị phụ huynh lần lượt ra ngoài, Thời Cửu lại lề mề hồi lâu, cho mèo ăn xong, lúc này mới không vội không vàng đi thang máy xuống lầu.
Vì thời gian Quý Trường Thiên đến công ty mỗi ngày không cố định nên cậu cũng không cần phải quẹt thẻ đi làm đúng giờ, vốn dĩ dậy sớm chẳng qua là để ăn bữa sáng cùng bố mẹ.
Người thân đã mất quay trở lại bên cạnh, cậu luôn không kìm được muốn ở bên họ nhiều hơn để lấp đầy những khoảng trống tình thân đó.
Xe của Quý Trường Thiên đã đợi cậu dưới hầm gửi xe, Thời Cửu vừa lên xe, tầm mắt liền khựng lại, kẻ nào đó hôm nay lại mặc một chiếc áo khoác cashmere màu đỏ trắng, sặc sỡ không chịu nổi.
Hai người họ đến hiện đại cũng đã được nửa năm, trong nửa năm này, Quý Trường Thiên vẫn khá kiềm chế trong phong cách ăn mặc, có lẽ vẫn đang ở giai đoạn quan sát nhân loại hiện đại, phát hiện người bên cạnh hiếm khi mặc quần áo màu sắc sặc sỡ nên cũng nhập gia tùy tục, thuận theo số đông.
Nhưng rõ ràng sở thích của con người rất khó thay đổi, thời gian dài trôi qua lại bắt đầu không kìm nén được nữa, cái tâm muốn "mặc đỏ diện xanh" lại rục rịch.
Thời Cửu đánh giá hắn từ trên xuống dưới một lượt, nhận xét:
"Không biết còn tưởng năm nay là năm tuổi của anh đấy."
Quý Trường Thiên hơi nhướn mày: "Năm nay người ta tròn hai mươi tư, chẳng phải chính là năm tuổi sao?"
Thời Cửu: "..."
Suýt nữa thì cậu quên mất chuyện này.
Nghĩ một chút, cậu dứt khoát tháo chiếc khăn quàng trên cổ mình xuống, vắt lên cổ đối phương:
"Chúc anh năm tuổi vui vẻ, chỉ còn lại ba ngày thôi đấy."
Quý Trường Thiên bật cười thành tiếng, đầu ngón tay nhẹ nhàng v**t v* chiếc khăn:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!