Chương 198: (Vô Đề)

Thấy Thời Cửu không có ý định giải thích thêm, Quý Trường Thiên cũng không truy hỏi nhưng trong lòng đã đoán được phần nào danh tính người kia.

Rất nhanh, nhân viên phục vụ bưng lên hai bát mì gọt dao nóng hổi: "Chúc hai vị ngon miệng."

Quý Trường Thiên gật đầu.

Đã quá mười hai giờ, khách khứa trong tiệm dần đông lên. Chẳng mấy chốc, mấy chiếc bàn ít ỏi đã chật kín chỗ. Khách vẫn nườm nượp kéo đến, người thấy hết chỗ thì tiếc nuối rời đi, người lại chọn đứng đợi hoặc mua mang về.

Xem ra tiệm mì nhỏ này làm ăn thực sự rất tốt. Mì còn rất nóng, Thời Cửu vừa thổi vừa ăn, quả nhiên mang lại hương vị hệt như ăn mì gọt dao ở Tấn Dương năm xưa.

Đánh chén xong một phần, cậu thấy vẫn còn thòm thèm nên bảo ông chủ thêm cho nửa bát nữa. Một bát mì không quá đắt lại còn cho thêm miễn phí, có thể nói là rất hào phóng.

Ăn no uống say, hai người rời tiệm để nhường chỗ cho khách khác. Thời tiết mùa thu sáng tối thì se lạnh nhưng buổi trưa nắng chiếu vào lại khá nóng. Thời Cửu cởi áo vest vắt lên tay, chỉ mặc mỗi chiếc áo sơ mi.

Thấy Quý Trường Thiên không đi về hướng công ty, cậu thắc mắc: "Chiều không đi làm nữa à?"

"Đã làm sếp rồi thì tất nhiên muốn đến thì đến muốn đi thì đi." Quý Trường Thiên lười biếng một cách đầy chính đáng, "Làm việc cả buổi sáng rồi, mệt lắm, chiều nghỉ thôi."

Thời Cửu: "..."

Anh tưởng mình đang đi bãi triều đấy à?

Tất nhiên cậu cũng không có ý kiến gì. Quý Trường Thiên nghỉ thì cậu cũng được nghỉ theo, dại gì mà không hưởng.

Làm vệ sĩ sướng thật đấy, sếp đi đâu mình đi đó, sếp ăn uống mình vui chơi, sếp làm việc mình... ngồi chơi xơi nước.

Về đến nhà sớm, trong nhà vẫn chưa có ai, chỉ có chú mèo đen đang ngủ trong tổ. Rảnh rỗi không có việc gì làm, cậu vừa nghe nhạc vừa dọn dẹp phòng ốc, còn đi chợ mua ít thức ăn định trổ tài cho bố mẹ xem.

Hai vị phụ huynh khi được ăn cơm con trai tự tay nấu thì được một phen kinh hỉ. Nghe nói công việc vệ sĩ nhàn hạ đến mức chỉ cần làm nửa ngày, họ lại càng hớn hở. Sau khi biết sếp Quý có cả một "thiên đoàn vệ sĩ" bảo vệ thì mọi lo lắng đều tan biến.

Sáng sớm hôm sau, Thời Cửu bị đánh thức bởi một cuộc điện thoại. Trợ lý Đào nhắc cậu đi khám sức khỏe đầu vào, đưa địa chỉ bệnh viện và bảo rằng có xe đến đón.

Thời Cửu ngáp ngắn ngáp dài bò dậy, nhìn đồng hồ mới có bảy giờ. Kéo rèm cửa ra, quả nhiên thấy một chiếc xe đang đỗ dưới lầu.

Nhưng rõ ràng là giờ này còn quá sớm, Quý Trường Thiên phái Thập Bát đến chứ bản thân hắn không xuất hiện. Đến bệnh viện, Thời Cửu phát hiện bác sĩ khám cho mình đúng là Tống Tam.

Tống Thần Y đã biến thành Bác sĩ Tống nhưng vẫn cái đức hạnh đó, vừa lải nhải "mổ gà cần gì dao mổ trâu" vừa mắng mỏ làm xong kiểm tra cho cậu, sau đó lại vội vã chạy đi làm phẫu thuật cho bệnh nhân.

Thời Cửu: "..."

Hóa ra lý do gọi cậu đến sớm thế này chỉ vì bác sĩ Tống quá bận.

Những ngày sau đó, Thời Cửu cứ đều đặn làm công việc vệ sĩ của mình. Ngoài giờ làm việc, tranh thủ lúc không có người thì lén hôn Quý Trường Thiên một cái. Mỗi ngày đều ra ngoài chạy bộ rèn luyện thể lực, thi thoảng lại mượn phòng gym nhà sếp Quý, lỡ không thu hồi được nội lực làm hỏng máy móc thì cũng chẳng cần cậu đền.

Hôm đó, Quý Trường Thiên đột nhiên báo cho cậu rằng bố mẹ hắn đã đi nghỉ dưỡng về, không biết bằng cách nào họ đã biết chuyện của hai người và muốn đến thăm nhà.

Thời Cửu vừa xem tin nhắn xong liền bật dậy khỏi giường.

Không thể nào!

Cậu còn chưa đưa Quý Trường Thiên về ra mắt bố mẹ mình mà đã chuẩn bị nhảy vọt đến bước phụ huynh hai bên gặp mặt rồi sao?!

Không được, tuyệt đối không được!

Cậu vội vàng trả lời: [Mau ngăn họ lại!]

Quý Trường Thiên: [Ngăn không được đâu, họ không phải bàn bạc với anh mà là thông báo, em hiểu mà.]

Thời Cửu: [...]

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!