Chương 197: (Vô Đề)

Tiếng xì xào bàn tán của đồng nghiệp cứ thế truyền đến không ngớt. Lúc này Thời Cửu mới nhận ra, mình nghe rõ được như vậy không phải vì họ nói quá to mà là vì thính lực của cậu quá nhạy bén.

Cậu cúi đầu thu dọn những món đồ quan trọng vốn chẳng hề tồn tại của mình, giả vờ như đang rất bận rộn.

May mà không phải bận lâu, quản lý quay lại giải cứu cậu, đưa cho cậu một tờ thông báo chuyển công tác: "Quy trình trên hệ thống đã thông qua rồi, nếu không còn việc gì khác, em có thể đi cùng trợ lý Đào."

"Vâng," Thời Cửu gật đầu, "Cảm ơn quản lý."

Cậu quay người định rời đi thì nghe đối phương nói thêm: "Nếu bên đó làm việc không vừa ý thì cứ quay lại nhé, phòng tài chính luôn có chỗ cho em."

Thời Cửu vội vàng rảo bước nhanh hơn.

Trợ lý Đào vẫn đang đợi cậu ở cửa, thấy cậu ra liền đẩy gọng kính: "Xong rồi chứ?"

Thời Cửu gật đầu.

Trợ lý Đào cầm máy tính bảng, thao tác vài cái trên hệ thống văn phòng: "Được, đi theo tôi."

Thời Cửu theo đuôi anh ta vào một thang máy riêng biệt, kinh ngạc phát hiện thang máy này có thể đến được những tầng mà thang máy nhân viên không tới được, hơn nữa còn phải quét mống mắt mới vào được, xem chừng là dành riêng cho sếp.

Lắp đặt hệ thống an ninh cao cấp thế này, lại còn thuê nhiều vệ sĩ, liệu có hơi quá khoa trương không nhỉ...

Thang máy đưa họ đi thẳng lên trên, cuối cùng dừng lại ở tầng 26. Khác với sự náo nhiệt của văn phòng lớn, nơi này cực kỳ yên tĩnh, hành lang thẳng tắp trải dài, trên tường treo một số bức tranh đủ loại phong cách khiến người ta khó lòng đoán được gu thẩm mỹ của người sưu tầm chúng rốt cuộc là gì.

Trợ lý Đào dẫn cậu đi về phía trước, vừa đi vừa giới thiệu: "Đây là văn phòng của tôi, có việc gì có thể đến tìm tôi, đương nhiên tốt nhất là đừng có việc gì."

Thời Cửu: "..."

"Bên kia là trợ lý Hạ."

"Thư ký Hà."

"Thư ký Lương..."

Sau khi nhận mặt một vòng lớn, cuối cùng cũng đến văn phòng của Quý Trường Thiên. Trợ lý Đào chưa vội đưa cậu vào ngay mà bảo: "Lấy thông tin sinh trắc học trước đã, để tiện cho cậu ra vào."

Thời Cửu ngẩn ra: "Lấy bây giờ luôn ạ? Không đợi ký xong hợp đồng sao?"

"Sếp Quý nói, bất kể cậu có ký hay không, có làm việc ở công ty hay không, cậu đều có thể đến văn phòng tìm anh ấy bất cứ lúc nào."

Đã là Quý Trường Thiên nói vậy thì Thời Cửu cũng thuận nước đẩy thuyền, thuận lợi nhập thông tin mống mắt của mình. Giờ đây cậu đã có thể đi lại không trở ngại trong công ty.

Cửa kính mờ của văn phòng từ từ mở ra trước mặt, người đầu tiên ra đón cậu không phải Quý Trường Thiên mà là một chú chó trắng nhỏ trông khá quen mắt.

Thời Cửu ngạc nhiên: "Tiểu Bạch Long?"

Chú chó trắng tiến lại gần hít hà mùi trên người cậu, không biết có phải ngửi thấy mùi của chủ nhân mình không mà thân thiện vẫy đuôi với cậu.

Lý Võ đang ở trong phòng khẽ nhíu mày.

Người đồng nghiệp mới này không chỉ biết tên anh mà còn biết cả tên con chó.

Ngay sau đó, giọng nói của Quý Trường Thiên truyền đến từ xa: "Thập Cửu đến rồi, đợi em lâu rồi đấy."

Thời Cửu xoa xoa đầu chó. Quý Trường Thiên cầm một bộ vest đi đến trước mặt cậu: "Lại đây mau, đồ đã may xong rồi, chỉ chờ em mặc thử thôi."

Thời Cửu ngước mắt nhìn, tuy là màu đen cậu thích nhưng thực ra cậu không thích mặc vest cho lắm. Một là vì giá cả đắt đỏ làm hỏng thì tiếc, hai là cứ cảm thấy mặc vào sẽ có chút gò bó.

Nhưng đây chắc là đồng phục tiêu chuẩn của vệ sĩ, cần thử thì vẫn phải thử, còn mặc hay không tính sau. Cậu nhìn quanh: "Có phòng thay đồ không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!